Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Trở lại thiên đường - Phần 2: Duy vật và vô thần


Tiểu thuyết Trở lại thiên đường của tác giả Việt Quang - cháu nội cụ lương y Vương Sinh Huy, chắt nội cụ đồ Hồ Sĩ Tạo.

Bằng câu chuyện tình yêu đầy minh triết, tác giả đã làm một cuộc cách mạng long trời lở đất về giáo lý đạo Ki-tô (Gia-tô), giúp chúng ta có được góc nhìn toàn diện về Ki-tô giáo, về Chúa Jesus, về khái niệm "Thượng Đế".

Sự phân chia và đặt tên các phần do Thời Thổ Tả, để tiện cho việc đăng tải và chia sẻ đến mọi người.

Phần 2 - Duy vật và vô thần thể hiện sự bất mãn và căm phẫn của một thanh niên duy vật và vô thần đối với tín điều "Thượng Đế tạo ra tất cả".

Chương 1. Giã biệt thiên đường (Phần 1 - Phần 5)
Chương 2. Rong ruổi (Phần 6 - Phần 11)
Chương 3. Tình yêu và hạnh phúc (Phần 12 - Phần 16)
Chương 4. Hiện thân của Chúa (Phần 17 - Phần 26)
Chương 5. Toả sáng (Phần 27 - Phần 30)

Chương 6. Trở lại thiên đường (Phần 31 - Phần 36)

Trước hết Thái Vũ đi đến nhà Bằng, người bạn tri kỷ từ lâu. Bằng là người không theo tôn giáo nào và cũng chẳng chống đối tôn giáo nào. Vũ thuật lại cho bằng nghe mọi chuyện và muốn nhờ Bằng giới thiệu lên nhà bà dì ở Sài Gòn để tìm việc làm. 

Bằng hỏi : 

- Mày bỏ học hả, năm nay hết phổ thông rồi thi Đại học tới nơi còn định đi đâu nữa. Tao nghĩ mày ở tạm nhà tao cho qua chuyện, đợi bố mày nguôi giận rồi về xin lỗi ổng là xong. Đi đâu làm chi cho rắc rối. 

Vũ đáp: 

- Nào giờ mày biết tính tao, mỗi việc gì ta đã quyết định tao đều suy nghĩ rất kỹ từ trước và không bao giờ đổi ý. Lâu lắm rồi tao thấy công việc của nhà thờ quá vô lý. Mày còn nhớ chuyện nhà bác học Galilée bị giáo hội giam cầm vì đã tuyên bố trái đất quay quanh mặt trời không? Họ cũng đốt sống Bruno khi ông ta cho biết ngoài trái đất còn rất nhiều hành tinh tương tự. Họ dùng giáo quyền để đàn áp khoa học. Họ nhân danh điều thiện để làm việc ác độc. Họ tưởng tượng những chuyện huyền hoặc và buộc tín đồ phải tin theo. Thế kỷ này con người đã đặt chân lên sao Hỏa rồi mà những quan niệm sai lầm đó còn tồn tại thì cũng lạ thật. Tao sẽ tự tìm lấy lẽ sống trong tình thương yêu và phụng sự của mọi người chung quanh và trả lại Chúa những chuyện hoang đường thần thoại. 

- Tao thấy mày điên gàn sao đâu. Bao nhiêu người cùng tin Chúa và sống nhăn cho tới bây giờ chứ có ai chết đâu. Khi không mày bỏ Chúa rồi bỏ nhà đi lang thang kỳ cục. 

- Nhưng tao sẽ điên nhiều hơn nếu tao trở lại sống trong tình trạng bất đồng quan điểm đó. Tao không còn có thể mở miệng nói “xin Chúa cho con ngày hai lần no đủ” vì bố tao phải làm việc bằng đôi tay và khối óc của chính mình. Mày còn nhớ câu chuyện động đất ở Lisbonne tháng 11 năm 1755. Ba chục ngàn người bị chôn vùi trong đó có cả các tín đồ đang cầu nguyện tại Thánh đường vì nhằm ngày lễ Thánh. Tao không thể hiểu họ còn có thể cho rằng Chúa đã tạo ra mọi chuyện nữa hay không. Rồi, cùng thờ Chúa Kitô mà Thiên Chúa giáo đã tàn sát tín đồ Tin Lành nhân ngày lễ Thánh St.Bartholomy. 

Cuối cùng tao thấy con người cần khước từ những tín ngưỡng cũ rích đó, chỉ cần hợp nhau xây dựng lại cuộc đời theo tinh thần khoa học và luật pháp là đủ. Tín ngưỡng là nhu cầu của người nguyên thủy và hạng vua chúa phong kiến, không còn là nhu cầu của con người thời đại điện toán hôm nay nữa. 

- Mày đi như vậy rồi chừng nào trở về. 

- Tao sẽ trở về khi một trong hai điều sau đây xuất hiện: hoặc là bố mẹ tao đổi ý định, bỏ Chúa, gọi tao về; hoặc là chính tao đổi ý định, bỗng trở lại tin Chúa và tìm về. 

- Tao không thấy ai điên như mày. 

 Nhưng Bằng cũng chìu Vũ, viết thư cho người Dì ở Sài gòn và đưa Vũ ra bến xe.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét