TÌM LẠI BẢN SẮC CHÂU ÂU! P2


I-D chống lại: Dân chủ

"Trong chiều dài lịch sử chưa bao giờ lại có lầm lạc nhất thời và kỳ dị trong tâm trí con người khi mà các nước lớn bầu ra chính phủ để làm nhiệm vụ và sau đó lại bầu ra phe đối lập để ngăn chặn họ làm điều đó. May mắn thay, ngay cả trong cơn ngông cuồng hoang dại nhất của chứng điên thoáng qua này, thì ảo tưởng đó cũng không bao giờ lan rộng ra thế giới kinh doanh, và không có doanh nhân nào ngoài trại tâm thần lại quan sát đội ngũ nhân viên thực hiện các công việc của doanh nghiệp mình, và sau đó thuê thêm các nhân viên khác để ngăn chặn họ làm công việc của họ.”

"Kỳ dị với hậu thế khi xuất hiện nguyên tắc hình thành cùng một lúc chính phủ để thực hiện công việc của quốc gia và phe đối lập để làm hỏng nó… Tuy nhiên, trò hề lạ thường này, lại là không có gì nghiêm trọng - theo nghĩa tinh thần hiện đại, để được thực hiện, và ít nghiêm trọng thậm chí để được thảo luận, để ngày nay đại diện như phương tiện duy nhất giữ các quyền tự do của dân chúng."

-Oswald Mosley, "Ngày mai chúng ta sống- Tomorrow We Live"

Dân chủ là một lực lượng có tổ chức, như Mosley đã chứng tỏ, không có ý nghĩa gì. Dân chủ quả quyết quá nhiều vào ý tưởng rằng "quyền lực suy đồi", và do đó, không một cá nhân nào được có quá nhiều quyền lực, vì sợ đám đông bị mang ách cai trị với những ý tưởng hay mục đích mà họ không thích, điều đó không thể tránh được vì sẽ dần dần "suy đồi”. Đó là triệu chứng chia rẽ xã hội. Như vết nứt xã hội theo cùng dòng tư tưởng, văn hóa-đạo đức và trở nên ít quan tâm đến phúc lợi và sự sống còn của toàn bộ, mà quan tâm nhiều hơn trong "vấn đề", mẫu phổ quát, chế độ bè cánh của nền dân chủ phương Tây trở nên rõ ràng.

Quá trình trở thành "dân chủ" này đòi hỏi chuyển giao quyền lực từ phần lớn tầng lớp quý tộc và truyền thống, cho các nhóm thiểu số nạn nhân “quan tâm", hình thành các liên minh để bao vây và cướp bóc sự giàu có của họ. Cái xã hội bị mê hoặc bởi ý tưởng rằng cá nhân phải được tự do để trở thành bất cứ thứ gì họ muốn tùy ý thích cá nhân (thực tế cả giới tính cũng vậy), và thể hiện điều này bằng việc tham gia vào các nhóm dán nhãn thiểu số lợi ích, sẽ mở rộng ra thành kinh sợ với ý tưởng rằng bất kỳ một nhóm nào cũng có thể nắm quyền lâu dài, khi điều này đòi hỏi trở lại với tư duy của số đông. Sự trở lại này sẽ là nơi đa số vô nghĩa lý, và sự xâm nhập các nhóm dân tộc, một lần nữa sẽ bị hạn chế để duy trì số đông.

Một khi dân chủ có tổ chức, quyền bảo thủ cố gắng bảo tồn truyền thống xã hội và ngăn cản việc không thừa nhận các chuẩn mực văn hóa-đạo đức và nguồn gốc truyền thống của nó, bởi vì điều đó sẽ không được lòng quần chúng, bởi vì nó đặt ra tiêu chuẩn và hành vi thuộc về nó mà không có tính toàn cầu. Những tán tụng cánh tả - bởi vì xã hội giờ có thể bị thúc đẩy để ngày càng toàn cầu nhiều hơn, cho đến khi không còn chuẩn mực xã hội hoặc sự đồng thuận của các giá trị còn lại – là họ có thể tự phong mình cấp tiến để dẫn dắt các hành động của tiến trình được chấp nhận này tiến lên phía trước.

I-D hoàn toàn phản đối các quyết định chính xã hội không có mục tiêu, để làm thất bại các nỗ lực của những người muốn khôi phục lại quyền của đa số trên quyền lợi cá nhân. Không gì có thể đảm bảo mọi người có "nhân quyền" và "tự do" tuyệt đối, ví dụ, bởi vì đây không phải là đánh giá về giá trị, mà là đồng thuận để không có sự đồng thuận về giá trị. Nếu không có chuẩn mực xã hội về những gì là có giá trị, xã hội không thể hoạt động vì nó là vô hướng. Bản sắc truyền thống lúc đó trở thành vô nghĩa khi nhóm văn hóa-đạo đức tan rã trong một tập những cá nhân phù phiếm tự phong thái quá, tất cả những gì những cá nhân này đòi hỏi gây ra nhu cầu công quỹ nhà nước.

Đây là bá chủ toàn trị của chủ nghĩa cá nhân, nơi mà tất cả các nỗ lực văn hóa-đạo đức và đoàn kết bị đè bẹp. Cá nhân đã lựa chọn không giới hạn ngang, anh có thể ngao du khắp thế giới, theo mọi hướng, và với bất kỳ tốc độ nào; anh ta có thể bỏ thì giờ của mình theo đuổi bất cứ điều gì anh ta muốn, thay đổi trang phục, thay đổi chỗ ở, thay đổi lối sống, thay đổi giới tính. Tuy nhiên, mọi suy xét đứng lại bị từ chối. Mọi nỗ lực tự cải thiện quí giá đều biến thành "sở thích" vô hại, ai cũng có thể dỡ bỏ "hàng rào", dựng hình thể và thực hành tôn giáo. Những mục đích trừu tượng “tiến bộ” đòi hỏi tái hội nhập của các cá nhân vào toàn bộ nền văn hóa-đạo đức, khi nó là duy nhất để tất cả có thể thành công cá nhân và chống chọi lại sự suy đồi theo thời gian (vì thế mà ám ảnh chủ nghĩa cá nhân hiện đại và phân tán, với vẻ đẹp và trang điểm, nhưng không thể là tác phẩm của cái đẹp và đẹp chỉ như hiện tượng, trẻ trung, sinh lực, vv). Nó đòi hỏi lãnh thổ phải được kiểm soát một lần nữa bởi nhóm bên trong, bởi "bộ tộc", bởi dân tộc. Nó đòi hỏi phải bỏ qua "nguyện vọng" của đám đông "dân chủ". Nó đòi hỏi rằng cơ chế, chiến tranh cấp độ thấp của nhà nước chống lại các quần chúng khác nhau, được gọi là "thực thi pháp luật" phải bị đình chỉ, do đó, chủ quyền của các bên tham gia địa phươngnhà hoạt động có thể được tự xác định và phán xét, trong thế đối lập với các quốc gia "dân chủ" cai trị.

Bản sắc truyền thống và bảo tồn của họ là chuẩn mực sống đòi hỏi một số nhượng bộ quyền tự do cá nhân. Đây là bản chất của khái niệm "trách nhiệm xã hội, thói xấu cá nhân", hay trách nhiệm xã hội, và lợi ích cá nhân. (Đó chỉ là khi chuẩn mực truyền thống tồn tại mà xã hội và cá nhân được phân biệt như các qui tắc ứng xử xã hội chứ không phải khái niệm quyền sở hữu về kinh tế). Tuy nhiên, quyền tự do cá nhân là một tuyệt đối - "quyền" “con người” với "tín ngưỡng" và "mưu cầu hạnh phúc" và cứ vậy – đòi hỏi xóa bỏ mọi ranh giới văn hóa-đạo đức. Nó đòi hỏi toàn bộ dân gian bị khuất phục bởi "dân chủ" đi đến chỗ phải chấp nhận những gì đầu sỏ bề trên chính trị quyết định. Về điều này, thực sự có thể nói rằng chúng ta đang chống lại chủ nghĩa toàn trị. Chúng ta muốn có một xã hội nhiều phân chia chính trị lành mạnh và cạnh tranh, xây dựng trên sự đồng thuận mà nòi giống di truyền của chúng ta và sự tồn tại chủng tộc là trên hết. Các cá nhân có thể xây dựng bản sắc và thành tích của họ trong ma trận sinh học chủng tộc rõ rệt và thịnh vượng lớn hơn này. Nó là lý do duy nhất để bất kỳ cá nhân nào cũng có thể thực sự trở nên có ý nghĩa.

I-D chống lại: Thao túng truyền thông đại chúng

Dân chủ có hiệu ứng san bằng tạo ra căn nguyên "bình đẳng", và bình đẳng giá trị. Sự chối bỏ khác biệt phẩm chất và tầm quan của phẩm chất tạo ra hệ thống phân cấp số học, đảo ngược kim tự tháp xã hội loài người, đặt một số quý tộc dưới gót chân tự lợi và nhiều tầm nhìn thiển cận. Cuối cùng dân chủ thay thế hiện thực bằng đồng thuận giả tạo về thực tế là vấn đề cấp bách nhất ngày nay. Các nhà khoa học, nhân chủng học và các tâm hồn dũng cảm có thể kêu lên về sự tuyệt chủng di truyền sắp xảy ra đối với người da trắng là quan trọng sống còn, nhưng những gì quan trọng của dân chủ là cái tất cả những gì mọi người đồng ý là quan trọng, ví dụ, vấn đề hoàn toàn tầm thường như "hôn nhân" đồng tính hay truyền hình thực tế mới nhất.

Sự "đồng thuận" bị áp đặt này được trao quyền lập pháp qua dân chủ phổ quát, là đường ống dẫn đến quyền lực bởi những kẻ định hình tường thuật xã hội - Những ai trong Đảng nội bộ là kẻ kéo đòn bẩy truyền thông đại chúng và các tổ chức "học thuật". Sức mạnh báo chí trở thành duy nhất, khi "nhà báo anh hùng" đứng lên và phơi bày các hệ thống cấp bậc ẩn của lợi ích tiền tệ, thì bị mua sạch và chỉ cho phép tồn tại cho đến nào khi công lao của anh ta được sử dụng để thực thi những điều cấm kỵ được tạo ra và được ưa thích bởi tài phiệt toàn cầu; phơi bày "phân biệt chủng tộc", "phân biệt giới tính", lật tẩy "lý thuyết âm mưu", và cứ như vậy. Ngắn gọn đối lập của "nhà nước tập đoàn", là quỉ xứ đáng sợ của "chủ nghĩa phát xít" dân chủ là nhà nước tập đoàn hoàn thiện (nhưng hoán đổi từ tổ chức sang lĩnh vực tư tưởng). Dân chủ là khối số đông được trao quyền hợp pháp, số đông bị kiểm soát, bị tước đoạt và bị quây nhốt bởi ngành công nghiệp hàng loạt, sản xuất hàng loạt, phương tiện truyền thông hàng loạt và ảo giác hàng loạt.

I-D thay thế: Quyền tự chủ phân cấp

Vấn đề của thế giới hiện tại không phải là quá nhiều chính quyền tập trung, mà là chính quyền tập trung mà không có đối trọng của hành động ý thức I-D địa phương. Phân biệt giai tầng kinh tế rất sâu sắc cảm thấy được ở phương Tây - đặc biệt trái ngược với học thuyết bình đẳng chủng tộc đui mù bị cưỡng bức - tuy nhiên sự phân biệt sinh học, lịch sử và địa lý, khác biệt lối sống, đã bị mai một, cùng với sự mất bản sắc địa phương có ảnh hưởng chính trị của bộ lạc.

Tập trung hóa sản xuất và xuất khẩu sản xuất đến sau dẫn đến việc giảm dân số phương Tây trước các nông nô trong lĩnh vực dịch vụ, đã hoàn toàn xé rách trung tâm châu Âu.

Dây chuyền sản xuất quốc tế xuất khẩu việc làm và chuyên môn kỹ thuật từ phương Tây ra thị trường toàn cầu. Trong khi đó, người da trắng đã bị gắn vào sản xuất hàng hoá và vốn văn hóa, da trắng bây giờ "bị phân rã" từ sự hình thành các xã hội xung quanh họ. Một cuộc tổng tấn công của người da trắng sẽ gặp phải sự thờ ơ vô tình khi tất cả các đòn bẩy kinh tế và văn hóa được chuyển tới Trung Quốc và Hollywood, hay phân tán vào các cá nhân trong mạng lưới đã thưa của thương mại toàn cầu. Toàn cầu hóa này, sớm kéo công dân phương Tây vào một "ngôi làng toàn cầu", chỉ đơn giản là đã tan vỡ xã hội phương Tây từ toàn bộ chức năng vào các cá nhân và lĩnh vực cạnh tranh. Sự nhầm lẫn, vẻ đạo đức giúp các nước "đang phát triển" thông qua chủ nghĩa tư bản quốc tế đi kèm với cái giá mất phát triển trên sân nhà, và cuối cùng, mất độc lập về kinh tế.

Quốc tế hóa này là ví dụ vật chất hữu hình nhất của sự chuyển đổi tính hợp pháp và đạo đức từ địa phương, sự đồng thuận hữu cơ, sang đồng thuận quốc tế bí hiểm. Trọng tâm xã hội đã lộn cực từ thích hợp địa phương sang hoạt cảnh truyền hình những nơi xa xôi, và nền tảng đạo đức tương ứng cũng đã bị chuyển đổi từ những gì là lành lạnh khách quan ở hiện tại, sang thể không tưởng trong tương lai.

Con người có đạo đức – là con người của hành động và thành tích cao - không còn là nhà hoạt động địa phương kết nối lành mạnh với cộng đồng địa phương và con cháu họ; thay vào đó anh ta trượt vào sự hoàn toàn không thích đáng trong khuôn mặt của cuộc thập tự chinh quốc tế. Tương tự như vậy, những người thành đạt cao và người thành công về mặt kinh tế không phải là doanh nhân nhỏ tại địa phương; anh ta là đội viên quốc tế phân phối sản phẩm trên sân khấu thế giới tập đoàn đa quốc gia. Lợi ích địa phương của anh ta đã đầu hàng, và đổi lại, anh ta trở thành một phần của xã hội lớn thế giới bị điều khiển bởi kẻ đang xây dựng đế chế tăng trưởng kinh tế, bất kể chi phí nhân lực.

Sự đảo ngược giá trị này là triệu chứng của học thuyết toàn cầu tạo duy cảm truyền thông. Đứng lên vì "nhân quyền" ở các nước chiến tranh tàn phá mang ấn tượng không thể trước khi sự bùng phát các tổ hợp truyền thông. Nó không thể đủ bị nhấn mạnh khi hệ thống kinh tế hoạt động trong "mô hình” giá trị quốc gia hiện tại, nhưng đạo đức quốc tế hiện nay đã thay thế và làm phụ thuộc tất cả các mối quan tâm khác. Ngắn gọn: Đừng hỏi nhân quyền có thể làm cho anh, mà hãy hỏi anh có thể làm gì cho nhân quyền. Kết luận hợp lý và mục tiêu dẫn tới của chương trình này tất nhiên là nhà nước "dân chủ" toàn cầu - Mọi người có thể bầu cử, nhưng bầu cho ai, cơ chế bầu cử, và cái gì là được cho phép để bầu bị bức chế bởi lợi ích tập đoàn tập trung hóa. Dân chủ muốn thế giới, để nó có thể ăn nó. I-D muốn thế giới, để có thể bảo vệ và nuôi dưỡng nó. Kế thừa là khôi phục quyền sở hữu từ "hệ thống" sang "con người", vì vậy nó không thể bị cướp đoạt khỏi của quê hương và bản sắc tổ tiên của họ bởi những kẻ ăn thịt trên thị trường.

Khi nền văn minh I-D dựa vào khả năng và giới tinh hoa, còn nền văn minh hiện nay dựa vào lợi ích cá nhân và lừa dối, ý định của I-D là thay thế hoàn toàn hoặc sửa đổi cơ chế của thế giới hiện tại ở tất cả các cấp độ xã hội, trong tất cả các lĩnh vực sản xuất, và trong tất cả các khía cạnh hoạt động. I-D:

  • Bãi bỏ các ngân hàng tập trung hóa và giải phóng tiền tệ khỏi tài phiệt quốc tế. Tạo ra đồng tiền nhà nước mới và cho phép các nhóm địa phương tạo của riêng mình. Điều này sẽ trao quyền cho người địa phương để tạo ra và thi hành các nền kinh tế độc lập cách ly khỏi tác hại toàn cầu.

  • Bãi bỏ các quy định nhà nước tập trung hóa mà không phải là "mục đích"; bứt ném toàn bộ thư viện pháp luật, đưa hàng ngàn trang luật lệ và quy định tối tăm khó hiểu vào lò đốt. Tất cả pháp luật tập trung hóa mâu thuẫn hoặc cản trở sự biểu hiện của chủ quyền địa phương sẽ bị đưa vào thùng rác. Điều này bao gồm, tất nhiên, tất cả các luật liên quan đến "phân biệt đối xử". Hiệp hội tự do sẽ không còn là tội ác đối với người da trắng. 

  • Bãi bỏ mọi cấu trúc quyền lực quốc tế và rút hoàn toàn khỏi chính sách quốc tế. Quan tâm đến sức khỏe, đạo đức và phục hồi quần thể người châu Âu và cộng đồng châu Âu hải ngoại về chủ quyền trong quê hương tổ tiên của họ và những nền văn minh được xây dựng ở nước ngoài là điều quan trọng nhất. Cho đến khi điều này hoàn thành, trật tự thế giới có thể có đột biến. 

  • Loại bỏ tất cả quyền lợi tập đoàn khỏi truyền thông và tăng tính phát sóng địa phương. Có thể giữ lại các công cụ truyền thông đại chúng để chống lại ý tưởng bình đẳng hiện có, mục tiêu cuối cùng là "mở cửa xã hội” để công dân tham gia, cho phép bản sắc địa phương phát triển, và hiện thực hóa đầy đủ chính mình. 

  • Khôi phục văn hóa địa phương qua việc trao chủ quyền cho các hội đồng địa phương, và qua tháo cùm hội đồng địa phương khỏi quản trị quốc gia. Chúng tôi không tin rằng để di chuyển như một con người, để diễn tả thống nhất dân tộc và đồng thuận về mục đích, tất cả mọi người phải trả mức cùng 1 mức thuế hay tuân thủ cùng 1 giới hạn tốc độ. Cuối cùng, qua quá trình này, trộm cắp và cướp bóc quốc tế của châu Âu qua phương tiện thị trường sẽ bị chấm dứt bở các cơ quan vũ trang địa phương, loại bỏ áp bức quốc tế khỏi hâu Âu, và tạo các chính sách thích đáng và sống còn.

Quá trình giải thoát châu Âu khỏi con ma cà rồng tài chính toàn cầu này sẽ rất khó khăn và gian khổ. Theo đúng nghĩa đen, chúng ta sẽ phải học cách tự chăm sóc bản thân mình một lần nữa. Cắt minh ra khỏi sợi dây rốn giảm đau của lao động toàn cầu giá rẻ sẽ khôi phục lại các mục tiêu và những gì thuộc về dân tộc châu Âu, khi chúng được gọi một lần nữa là nỗ lực to lớn để sống còn và tiến bộ. Mọi người đều quan trọng khi tất cả các tay sẽ cần đến trong việc tái thiết châu Âu.

Cuối cùng, chúng tôi tin vào tinh thần con người tự khắc phục và khả năng của người châu Âu để định hình số phận của chính mình. Chúng tôi không phải là kẻ "bảo vệ chủng tộc da trắng" - chúng tôi là các chủng tộc da trắng tự vệ. Chương trình chính trị của chúng tôi đơn giản là loại bỏ thị trường và thú ăn thịt người hợp pháp ở châu Âu. Thông qua đó, nền văn hóa sôi động tự khám phá và thử nghiệm tiến bộ sẽ diễn ra. Châu Âu sẽ lại một lần nữa, không bị đe dọa tù tội hay thủ tiêu khắp nơi, đem cuộc sống của mình vào tay của mình. Chúng tôi tin rằng châu Âu sẽ không nô dịch ai. Chúng tôi tìm cách trao cho mình các điều khoản chính trị thực tế cơ bản nhất, để thống nhất mình, và đưa mình đến ý thức tự lập như một phần của toàn bộ giống loài sinh học. Điều này hoàn thành, thế giới hiện đại - một sáng tạo của biến dạng văn hóa ăn thịt và tiến bộ công nghệ châu Âu - sẽ không còn tồn tại, và Kỷ nguyên vàng mới sẽ bắt đầu. 





Bài viết của Bain Dewitt, nhân tiện giới thiệu trong COUNTER-CURRENTS có rất nhiều thứ thú vị!

TÌM LẠI BẢN SẮC CHÂU ÂU! P1




Đã 3 thế kỷ nay, phương Tây bị 1 bộ tộc thiểu số hoang dã cưỡng bức trở nên tàn tạ và điên dại. Trên đống tro tàn ngoi lên 1 mầm cây xanh! Nhu cầu cấp thiết của người châu Âu chống lại ách cai trị tài phiệt quốc tế đẩy họ xuống mồ đã nảy sinh một học thuyết mới: Identitarianism!

Identitarianism – tạm gọi là chủ nghĩa định danh, giữ gìn truyền thống, bảo tồn phát triển dân tộc và định hướng bản sắc văn hóa ở châu Âu, họ chống toàn cầu hóa, chống di cư không kiểm soát, chống đầu sỏ đang cai trị và gần như chống mọi thứ đang là trào lưu thời thượng: dân chủ, tự do, đa văn hóa, bình đẳng… Vì chưa có khái niệm tiếng Việt nên tạm thời gọi tắt là I-D.

I-D coi yếu tố văn hóa-đạo đức đóng vai trò trung tâm trong sự thịnh vượng của con người và xã hội. Những kẻ bài bác đánh đồng I-D với xã hội quốc gia hay các nhóm cánh hữu, cực đoan, nhưng thực sự họ có khoảng cách rất xa với cáo buộc.

Trên góc độ kinh tế, I-D coi nó là chủ đề của các vấn đề khác quan trọng hơn như sự hài lòng của dân chúng, lợi ích và các suy xét khác, vì thế họ phản đối toàn cầu hóa cũng như sự hủy hoại xã hội và sinh thái. Họ có các khái niệm kinh tế như hợp tác, phân phối sản phẩm nhưng chưa hoàn thiện.

Là 1 người gốc Âu tử tế, người ta đều nhận ra theo bản năng có cái gì đó phi lý sâu sắc trong xã hội. Tuy nhiên, ngôn ngữ sử dụng để mô tả vấn đề này được giữ trong phạm vi rất hẹp của chủ nghĩa bảo thủ chính thống.

Ví dụ, hầu hết người Anh bản địa quan tâm đến "Đảng độc lập Anh-UKIP," họ nghĩ rằng nên "ra khỏi EU", "chấm dứt nhập cư", "cấm Burqa" và tương tự. Tất cả thuật ngữ khách quan theo nghĩa đen về vấn đề chủng tộc và văn hóa ở phương Tây giờ là điều cấm kỵ và chuyển vào các vấn đề bình phong không có hiệu quả.

Điều này là dựa trên lập luận trẻ thơ rằng "vì Hitler là kẻ theo chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, do đó, tất cả chủ nghĩa này dẫn đến Hitler" và sự bối rối không ngừng của chủ nghĩa dân úy hòm phiếu. Đó là vấn đề. Tuy nhiên, bên trong hộp tư tưởng Quyền Mới, thực sự I-D đã phát triển thuật toán mới, triết lý, giá trị và mục tiêu để sửa chữa tất cả những điều này và còn hơn thế, tấn công vào các nguyên nhân căn bản của loại độc dược như vậy.

Những gì muốn truyền đạt là các vấn đề EU phải đối mặt - hệ thống công nghiệp thức ăn thế giới, lĩnh vực ngày càng mở rộng của cái định nghĩa "phân biệt đối xử", thảm họa di cư - không thể giải quyết được bằng cách sử dụng các giá trị hiện tại. chúng là không thể khắc phục trong khi không là căn nguyên. Những vấn đề này không thể bị ngăn chặn bởi chủ nghĩa bảo thủ, bởi không còn lại gì để bảo tồn. Chúng không thể bị ngăn chặn bởi chủ nghĩa quan liêu dân chủ lừa dối. Chúng chỉ có thể giải quyết được bằng đại tu toàn bộ những gì coi là quan trọng, cốt lõi, và những gì là giá trị đạo đức.

I-D quan tâm tới những gì trên pháp luật, trên tiền bạc, và trên thời gian. Mối quan tâm chính của họ là cái gì tạo ra họ và họ là ai – cái gì làm họ khác biệt, cái gì cho họ đỉnh cao sáng tạo, gen di truyền, định danh văn hóa và lịch sử. Tất cả những điều này có thể biến mất khi sự tồn tại của chình họ bị đe dọa bởi nhân khẩu học ở quê hương của họ.

Để hiểu được là I-D đang vượt qua mô hình hiện tại, bước tiếp theo trong quá trình tiến hóa chính trị, trước tiên phải xem xét lại những giáo điều thịnh hành, và khám nghiệm cụ thể tại sao I-D lại kiên quyết phản đối chúng.

I-D kịch liệt từ chối: "Bình đẳng"


"Bình đẳng là một ý tưởng khá ngoan cố, giống như san bằng các ngọn núi và lấp đầy các hẻm núi… theo nghĩa con người - là một cuộc chiến tranh tích cực chống lại ngoại lệ bởi số đông trung bình."- Harold Arthur McNeill

I-D không tin vào "sự bình đẳng của con người". Rõ ràng, có rất nhiều loại người khác nhau, với nhiều đặc điểm và cá tính khác nhau. Con người là động vật, một phần của tự nhiên, và không có gì trong tự nhiên là bình đẳng. Sự cố chấp trong mù quáng pháp lý trước các đặc tính rất khác nhau giữa các nhóm dân cư là đàn áp tất cả, trong khi một tập hợp trung bình các chuẩn mực xã hội và các ghép buộc pháp luật đang dò dẫm theo hướng đó không thỏa đáng cho bất cứ nhóm nào. Theo lời của William Blake, "Một luật cho con sư tử và con trâu là đàn áp."

Họ không quan tâm đến những câu chuyện cổ tích rằng sự khác biệt sinh học vốn có của con người có thể được xoá bỏ hoàn toàn thông qua các điều kiện xã hội và trợ cấp nhà nước. Thay vào đó, họ quan tâm đến việc tạo ra các bang, nơi các nhóm người khác nhau có thể phát triển đầy đủ và thể hiện bản thân mình, và điều này đòi hỏi phải cho phép các nhóm văn hóa-đạo đức được lập ra và duy trì các tiêu chuẩn là đơn nhất với khả năng và sở thích của họ.

Bản chất thực sự của bình đẳng là tính đồng nhất. Thay vì một xã hội thuần chủng tộc với nhiều địa vị, tầng lớp, các đẳng cấp liên động và dựa vào nhau, thì niềm tin bình đẳng-ngang bằng kỳ quặc - lại ủng hộ một xã hội thuần nhất trên toàn cầu làm xói mòn sự khác biệt sinh học, tập tục văn hóa, và các tổ chức truyền thống bất cứ khi nào họ phản đối thương mại toàn cầu. Gốc rễ và cội nguồn của việc cổ xúy "bình đẳng" là chủ nghĩa tư bản, làm hòa tan mọi cấu trúc tư tưởng và văn hóa-đạo đức phản đối thương mại tự do. Mọi người đều bình đẳng, vì vậy không có mối liên hệ tư tưởng có ý nghĩa giữa các nhóm cá nhân có thể được phép tồn tại mà không đồng bộ với lợi ích tư bản. Tính đồng nhất được xây dựng dựa trên phiền nhiễu và trừu tượng klạ - "cộng đồng LGBT, gay, les, chuyển giới song tính", "ý thức giai cấp", "người da màu"... được sử dụng như các tác nhân hòa tan danh tính hữu cơ tồn tại truyền đời của tổ tiên châu Âu ở quê hương và nước ngoài, ai có thể hình dung khác về hòa hợp tập thể trên cơ sở sinh học. Kẻ đó sẽ không đứng trong lợi ích của tư bản, và đội quân dự trữ lao động nhập khẩu của thế giới thứ ba.

Hồi giáo, là khối những người coi trọng cơ cấu xã hội truyền thống hơn xã hội tự do dân chủ, thể hiện bản chất không chắc chắn của công dân toàn cầu. Tâm linh và sinh học được khẳng định là mối quan tâm thuần túy cá nhân, không thích hợp trong môi trường xã hội, với tưởng tượng và khơi gợi "tách bạch nhà thờ và nhà nước". Nhưng người Hồi giáo – là một khối theo định nghĩa muốn bãi bỏ dân chủ tự do – lại được khuyến khích trên toàn cầu để gia nhập phương Tây, được tạo mọi sự thuận lợi và hỗ trợ nhà nước hợp pháp có thể, như để chứng tỏ thế nào là sự tận tâm phương Tây - là dựa trên nguyên tắc này. Họ như đội quân xung kích chống lại chủng tộc Âu bản địa, Balkan hóa quê hương của người Âu và cam kết khủng bố đường phố ở mức độ thấp. "Quyền" của họ hiện diện ở phương Tây được dựng lên với mọi lời vô vị tầm thường có thể tưởng tượng về "chủ nghĩa một thế giới” và "nhân quyền". Tuy nhiên, khi họ làm như là đã quen và cố gắng thực hành Hồi giáo như hệ thống chính trị-xã hội tối cao, đã làm bùng lên lên và có sự rùm beng về Hồi giáo "cấp tiến" (như thể một thứ gì đó đã từng tồn tại) và nhiều mời gọi chiến đấu chống “Nỗi sợ hãi Hồi giáo-Islamophobia". Ở đây chúng ta thấy sự xuyên tạc có hệ thống - đó là các tay sai của "bình đẳng" đang thực sự hủy diệt tất cả tôn ti, chuẩn mực truyền thống cản trở nô dịch tư bản chủ nghĩa, và thậm chí chúng còn sẵn sàng sử dụng khủng bố thế giới thứ ba trong cuộc tấn công này. Sự khác biệt là nét đặc trưng chiến thuật mà người Hồi giáo, như thực dân ngoại đạo ở phương Tây, có thể bị khống chế, nhưng một cuộc nổi dậy của người Âu bản địa chống lại các thế lực tài chính sẽ không thể bị ngăn cản.

I-D muốn thay thế: Hệ thống thứ bậc


Mặc dù trong số I-D có rất nhiều dạng ủng hộ chính trị khác nhau, sự đồng thuận là một thức bậc và là một phần không thể thiếu và cần thiết của xã hội loài người. Trong khi đó, bình đẳng pháp luật (dân chủ ở Iraq!) dẫn đến một thứ bậc giả dựa trên quyền lực-tiền cá nhân, I-D tin vào thứ bậc tự nhiên dựa trên cách làm thế nào để phục vụ tốt nhất cho đất nước. Đó là nói, không có một "quy tắc" mặc nhiên nhưng mọi người đều có vai trò đóng góp của họ trong đó, dù là chỉ huy quân sự, nhà kinh tế, kế toán viên hay thợ thủ công.

Về cơ bản, I-D quan tâm đến thứ bậc phẩm chất cá nhân. Nhiều binh lính là cần thiết để chống lại một cuộc chiến tranh, nhưng một vùng đất có nhiều vị vua sẽ bị chia xé chống lại nhau. Vì vậy, đây không phải là thứ bậc phẩm chất với tiền hay vũ khí, mà là thứ bậc chuyên môn hóa ngày càng cao và khả năng chuyên môn trong các lĩnh vực cụ thể. Lập trường của I-D là vì thứ bậc của người khôn ngoan trên người ngây thơ, của người cao tuổi trên thợ học việc. Ngược lại, hòa nhập bị thúc ép - đạo luật "chống phân biệt đối xử" buộc cộng đồng gắn kết chặt chẽ chấp nhận những kẻ xâm lược - đồng thời tạo ra nguồn lực - bao nhiêu tiền một người có thể tích lũy bằng cách thu hút tính chất cơ bản của xã hội đại chúng. Địa vị xã hội được xác định bằng cách hòa nhập và loại trừ, và bằng cách ăn cắp chủ quyền châu Âu ở mức rất cơ bản (phủ nhận khả năng cho đến từ chối thương mại, hàng hóa, dịch vụ v,v,), nhà nước có ủy nhiệm riêng mình nắm giữ quyền lực để công nhận và từ chối chấp nhận xã hội. Không có khả năng để từ chối - để loại trừ - để bảo vệ lãnh thổ khỏi kẻ bên ngoài, có hiệu ứng biến đổi trong xã hội, theo đó các khía cạnh xã hội, tôn giáo và cộng đồng tồn tại bị san phẳng, xã hội đang bị khuất phục trước tầng lớp tài phiệt -  là những kẻ có thể làm tổ của họ bất cứ nơi nào họ thấy phù hợp, bất kể ai đã sống ở đó đầu tiên.

Thuật ngữ "thứ bậc" trong tâm trí nhiều người là con chó sủa vì là đối tượng của kẻ truyền đạt đại chúng, bị tước mất mọi khả năng đòi hỏi lợi ích cá nhân một cách công khai trên thực tế (chỉ đơn thuần trình diễn hay sủa), và bị giáng cấp thành kẻ không nơi nương tựa trong chế độ. Bổ xung sự tàn bạo vào bình đẳng thứ bậc là một trong những phát minh vĩ đại nhất của huyền thoại tự do. Nỗi sợ hãi là một kim tự tháp đàn áp dựa trên giám sát và tuân thủ dưới giáo lý bí mật, nhưng điều trớ trêu là chứng cuồng "bình đẳng" đã tạo ra một nhà tù như vậy. Khái niệm thế nào là tạo thành "định kiến" và "đàn áp" – được sử dụng như một điển hình cho những cảm giác đau thương của một nhóm nạn nhân được chỉ định chính thức - thay đổi hàng ngày, và người da trắng phương Tây bị coi là toàn thể phạm tội. Đây là một nguyền rủa nếu muốn, nguyền rủa nếu bạn không đến với bất kỳ tương tác nào giữa người da trắng và các nhóm dân tộc khác xâm chiếm đất nước của họ.

Thuyết bình đẳng tối nghĩa và lừa lọc, sử dụng được nó chỉ bởi những kẻ tạo ra thực tại của nó trong sân trường Đại học và các tổ chức nhà nước ủy nhiệm“nhiều dạng”. Loại "bình đẳng" này trong thực tế là một thứ bậc ẩn của các thành viên bên trong và bên ngoài đảng phái, kẻ riêng tư và bí mật và tham gia vào thảo luận về cái gì là "bình đẳng" trong bối cảnh. Đây là một thứ bậc ngầm và che đậy thứ bậc khuất phần còn lại của xã hội, nơi người ta quá bận rộn khi cố gắng để kiếm sống bằng việc sản xuất trong khu vực tư nhân. Thành viên trong xã hội không phải là một phần của "Đảng bình đẳng" có thể bị truy tố bất cứ lúc nào, vì bất cứ lý do nào, vì phạm tội chống lại "bình đẳng". Đây là áp bức thực sự, được gói trong giấy hồng của chủ nghĩa tư bản tự do.

Khi I-D công nhận hệ thống thứ bậc không thể bị xóa bỏ khỏi bản chất cơ bản của con người, và vì vậy họ muốn lập nên một hệ thống thứ bậc rõ ràng. Trong hệ thống như vậy, họ muốn tất cả mọi người phải có nhận thức những ai chịu trách nhiệm và lý do tại sao, và những gì để họ có đủ năng lực cho một vị trí như vậy. I-D muốn tất cả có thể hiểu được người quyết định tương lai của mình và điều đó ảnh hưởng đến họ như thế nào, theo cách này, tất cả những ai trong lĩnh vực phân công phải chịu trách nhiệm vì hành động của họ. I-D mong muốn xã hội được xây dựng trên học thuyết I-D trong đó có mục đích tường minh không phải là khó hiểu và cũng không là chủ đề tranh cãi bất tận đầy hài hước, mà neo đậu vào mục tiêu khách quan thúc đẩy lợi ích của người Âu. Theo cách này, I-D sẽ loại bỏ áp bức của hệ thống thứ bậc ẩn và " đúng đắn chính trị hóa điên", thể chế thứ bậc là chấp nhận được, dễ hiểu, có ý nghĩa, dựa trên phân công và trách nhiệm khách quan.

I-D đấu tranh chống: Đa văn hóa


I-D không tán thành học thuyết đa văn hóa đã bị tuyên bố thất bại bởi các bù nhìn chính trị phương Tây. Giáo lý đa văn hóa, thứ mà phân biệt dựa vào tập tục văn hóa là cấm kỵ, trong thực tế, thực sự tẩy xóa văn hóa.


Văn hóa sống tự định nghĩa bởi tương tác bên trong trong không gian riêng biệt. Ý tưởng nhiều nền văn hóa khác nhau có thể chung sống trong cùng một xã hội là vô lý bởi sự tương tác là hình thể văn hóa. Ví dụ, người Anh ở Nhật Bản muốn theo biểu hiện văn hóa của cái nơ lịch sự ở nơi giao lưu, và người Nipponese ở Anh chịu đựng ngược lại. Tuy nhiên trong xã hội "đa văn hóa", có thể không có phương thức lấn át trị biểu hiện, như đòi hỏi ai đó theo 1 văn hóa đặc thù là "áp bức", là "vi phạm nhân quyền", và cứ như vậy. Như thế, xã hội con người ở cấp độ chung, trong giai đoạn đầu tiên đa văn hóa, bị giảm thiểu thành độc canh tiêu dùng, thành không văn hóa của sân bay và McDonalds, và thành phản văn hóa của kẻ vị lợi thuần túy hay của lĩnh vực thương mại.

Đây là một nhầm lẫn của miệng lưỡi Babel, khi ủy nhiệm ngôn ngữ mẹ đẻ là ưu thế văn hóa hay đặc thù vào không gian văn hóa-đạo đức đó, là "đàn áp" các nhóm dân tộc khác và các nền văn hóa khác đến để xâm nhập hay sống ở không gian đó. Nguyên tắc điều tiết toàn cầu này là tình trạng hỗn loạn ép buộc chuyên chế, là bạo ngược vô chính phủ của chủ nghĩa giảm thể thương trường. Tất cả mọi người, không phân biệt màu sắc hay tín ngưỡng, có thể mua sắm tại McDonalds, nhưng thực đơn có là 27 ngôn ngữ.

Không gian văn hóa đòi hỏi chuẩn mực của nó để tồn tại trong trật tự. Nếu không gian văn hóa – ví như, nhà thờ - lại không thể loại trừ những ai không tuân theo các chuẩn mực văn hóa của tổ chức đó, thì nền văn hóa bị tràn ngập những quần chúng không biết gì về nó. Điều tương tự cũng áp dụng cho toàn bộ xã hội, nơi văn hóa dân tộc bị giới hạn bởi nạn nhập cư ồ ạt, những kẻ không có liên hệ với phương thức cư xử  hay cội rễ tổ tiên và truyền thống của nó.

I-D tính đến các yếu tố thiết yếu của sự thay đổi bản chất con người trong việc từ chối đa văn hóa; sở thích văn hóa là chức năng sinh học, còn văn hóa là biểu hiện của tính cách dân tộc. Đối với Pháp để giữ gìn bản sắc Pháp, văn hóa của họ phải còn tồn tại ở Pháp, được thể hiện, phải ở những người chiếm ưu thế không chỉ được nuôi dưỡng bởi văn hóa Pháp, mà còn về mặt sinh học là người Pháp. Văn hóa Pháp không thể được tiếp tục bởi những người không có bản năng Pháp, tâm hồn và dân tộc học Pháp. Vì vậy, thấy rằng đa văn hóa không chỉ đơn thuần là một cuộc chiến tranh tinh thần mà còn là thùng thuốc súng của xung đột sắc tộc tiềm tàng khi chúng ta thừa nhận những yếu tố cơ bản của cuộc sống. Có thể xác định lại một cách dễ dàng hơn chủ nghĩa "đa văn hóa" như chủ nghĩa "đa mâu thuẫn chủng tộc”, hoặc thậm chí chính xác hơn là "đa nhân tố sắc tộc", khi xã hội bị chia rẽ thành nhiều phe phái sắc tộc-văn hóa cạnh tranh sự thống trị.

Khi một nền văn hóa là phương thức vượt trội, nó phải tạo ra sự độc lập để tồn tại. Thấy văn hóa Hồi giáo ngày nay, hòa quyện trong tâm trí người Arab, tạo ra những "vùng nhạy cảm" trong các thành phố Pháp, nơi luật Hồi giáo được thực thi ở cấp độ đường phố bởi người Hồi giáo gốc chủng tộc Trung Đông. Đây là kết luận logic của giáo huấn đa văn hóa. Các dân tộc khác trên thế giới được mời gọi đem văn hóa của họ sang châu Âu. Khi làm như vậy, khi họ đạt đến khối lượng tới hạn, văn hóa của họ không còn bị hạn chế bởi quyền lực nhà nước thành những biểu hiện cá nhân trong phòng ngủ, nhà thờ Hồi giáo, các nhà hàng, mà mở rộng vào không gian công cộng qua chiến tranh pháp lý và bạo lực đường phố, cho đến khi nó là văn hoá thống trị của một khu vực cụ thể. Huyền thoại văn hóa, bắt nguồn từ sự nhạy cảm của một dân tộc đặc thù, cho phép cho sự thống trị của họ về tâm lý trước người Âu gốc khi đạt được ưu thế.

Thông qua quyền lực-tiền và chính sách dân số tự sát, "văn hóa đen" và Hồi giáo hất cát vào mặt văn hóa bản địa châu Âu ở tất cả các tầng lớp xã hội. Hậu quả là, nam thanh niên da trắng chấp nhận tính cách điệu bộ dị hợm "hippi" ẻo lả vô lại, họ quá yếu ớt để thể hiện tuyên bố ý chí xác thực, và phụ nữ da trắng thường xuyên kết hôn với cả hai, chủng tộc và văn hóa thế giới thứ ba tự hiện diện trong thủ đô của châu Âu . Châu Âu bị cả Hồi giáo hóa và châu Phi hóa mỗi khi lần lượt người Hồi Ả Rập và người da đen không giáo phái nắm giữ vũ khí sinh học chống lại số đông bị tước quyền bầu cử. Quảng cáo bánh "Tạm biệt-Cheerios" đặt đầy màn hình, cuộc sống bình dị đang chờ điều đó góp phần làm tuyệt chủng nòi giống của họ.

Cuộc thí nghiệm "đa văn hóa", ở dạng cuối cùng của nó, là phá hoại và nhường tất cả các vùng lãnh thổ da trắng chịu lùi bước trước ảnh hưởng ngoại lai và những kẻ xâm lăng, khi tất cả không gian châu Âu phải là "đa văn hóa", bàn giao cho dân thuộc địa nhập khẩu khác lối sống, tư tưởng, và qui tắc ứng xử ngoại lai. Như vậy văn hóa châu Âu nếu không bị phá hủy toàn bộ thì cũng hoàn toàn rời khỏi đất Âu như một nhóm thiểu số tả tơi.

À, vẫn còn 1 nơi có văn hóa Âu… Brazil!

Và như 1 hậu quả quá khứ, người Việt giờ đây phát tán khắp nơi. Ứng xử thế nào với văn hóa bản địa? Hãy tôn trọng và hòa nhập.

I-D muốn thay thế bằng: Nền văn hoá cao


I-D có lợi ích trong việc giữ gìn và sáng tạo đỉnh cao thành tích con người. Trong khi đó, bản án trói buộc "bình đẳng" dẫn đến một xã hội tiêu dùng và tầm thường hóa sản xuất, I-D quan tâm đến những gì tốt nhất đại diện cho mỗi xã hội và nỗ lực khám phá khoa học, nghệ thuật cao nhất và lớn nhất có thể đạt được.

Có cơ sở nặng nề trong những ý tưởng “Quyền Âu mới-European New Right”, một nhãn hiệu nhiều nhà I-D từ chối (khi việc sử dụng thuật ngữ Anglo-Saxon này là, trái ngược với phiên bản I-D lục địa, dựa trên chủ thuyết kinh tế lỗi thời), I-D chủ yếu quan tâm đến di sản châu Âu, và quan trọng hơn, tương lai của châu Âu, nhưng họ đang bị mắc trong sự thống trị bởi một nền văn hóa mất phẩm giá sản sinh ra âm nhạc và nghệ thuật tập trung vào phong trào u ám và dựa vào hoạt động hình thể. I-D từ chối các nền văn hóa hoàn toàn xa lạ, các nền văn hóa giả tạo, và độc canh tiêu dùng, họ quan tâm nghiêm túc và duy trì sự xuất sắc trong tất cả các lĩnh vực sáng tạo.

Quan niệm của I-D về văn hóa nghệ thuật là ở chỗ nó phải được dẫn dắt bởi mục đích văn hóa-đạo đức. Nghệ thuật thương mại hoá, là đối tượng để thao túng thị trường và làm thổ bỉ văn hóa. Nền văn hóa cao thay vì thế thống nhất cộng đồng văn hóa-đạo đức ở nơi nó bắt nguồn, ban cho nó ý thức lớn hơn về bản thân. Nó minh họa các nhân vật cụ thể và cảm xúc mạnh nhất của nhóm văn hóa-đạo đức. Đó là đồng bộ với sự nhấn mạnh của I-D trong chủ nghĩa tự nhiên. Trong mắt I-D, mặc dù là đứng ngoài, nghệ sĩ không phải là một cá nhân, mà một biến thể sinh vật học chủng tộc cụ thể, một đường dẫn thông qua đó những tình cảm cao hơn của chủng tộc đó thể hiện bản thân. Trong đó, I-D muốn văn hóa là "đích thực" đối với dân tộc, đó là ý nghĩa tự nhiên, và tạo ra sự hiểu biết sâu sắc mới. Không giống nghệ thuật "đương đại" với sự nhấn mạnh vào những châm biếm trớ trêu và không thật, họ không muốn nổi tiếng mười lăm phút. Nghệ thuật thực sự bắt nguồn từ biểu cảm vắn hóa-đạo đức sẽ vượt thời gian như đúng với nguồn gốc của nó. Về sự sự nổi tiếng, Bach đã có cả ba thế kỷ của mình.

I-D muốn quét sạch chủ nghĩa hậu hiện đại độc hại bằng một nền văn hóa mới chứa khát vọng. Thế giới quan I-D là thoát ly, mang triết lý phủ nhận thế giới, và tất cả các hình thức của chủ nghĩa giáo điều cứu thế là ảo giác lố bịch, còn văn hóa cao có cơ sở để sẵn sàng thay thế, nắm lấy những câu hỏi "nặng ký" về sự tồn tại của con người, bi kịch, và những điều không mô tả được. I-D tin rằng chỉ có qua thái độ sẵn sàng đón nhận thực tế và sự tan vỡ tương lai, nhóm văn hóa-đạo đức của họ - châu Âu – mới hiểu được sự vĩ đại cốt lõi về bản sắc lịch sử của họ, và sự cần thiết phải bảo vệ và duy trì bản thân cho tương lai.

Trong ngắn hạn, I-D tin rằng văn hóa cao nằm trong sự khẳng định mình (qua nhận thức cái chết), chứ không phải tư tưởng tín ngưỡng nguyên khối của Đại giáo đoàn hay "nhân quyền" ngu xuẩn và hủy hoại sinh lực của một quốc gia qua lời hứa không tưởng, lẩn tránh cái chết, và an thần tiêu dùng-kỹ nghệ.

Trong đó, I-D muốn khôi phục lại nền văn hóa sống, nền văn hóa thống trị, với châu Âu. Họ không phù hợp giá trị với các dân tộc khác, và các nền văn hóa khác, trong và của chính nó. Họ thấy đó đơn giản là văn hóa-đạo đức đầu hàng trước các đối thủ cạnh tranh. Họ tin ý tưởng I-D có thể tiếp sinh lực cho các nghệ sĩ và những người sáng tạo khác, thống nhất các dân tộc khác nhau của châu Âu dưới một biểu ngữ chung bảo tồn lịch sử và thừa kế. Đa văn hóa là một trường đoạn thấy được, nỗ lực bành trướng và đồng hóa tất cả các nền văn hóa trong và trên đường chân trời. Thay vào đó, I-D muốn truyền cảm hứng cho người châu Âu để leo lên nấc thang biểu cảm cao hơn – họ muốn văn hóa cao.

Vấn đề gia đình, trong phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Văn hóa toàn quốc

 Cuối năm 2021, trong Hội nghị Văn hóa toàn quốc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có bài phát biểu quan trọng, nêu bật tình hình, các hiện t...