Hiển thị các bài đăng có nhãn NWO. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NWO. Hiển thị tất cả bài đăng

Tại sao ông Fukuyama đã sai?

 Why Fukuyama was wrong? Nếu đi từ luận điểm của TT Nga V. Putin: CNTB là động vật săn mồi, văn hóa phương Tây là tự hủy hoại thì có thể triết gia, nhà kinh tế chính trị neo-liberal người Mỹ mắt híp này đã đúng.

Tôi đã cố gắng đi tìm chứng cớ để biện hộ cho Francis Fukuyama trong cơn mưa gạch đá xỉ vả của các “think tank” phương Tây vì kết luận vội vàng, hồ đồ của ông ấy trong cuốn sách nức tiếng một thời, được các học giả cuồng tự do dân chủ lấy làm sách Gối đầu giường: "Sự kết thúc của lịch sử và kẻ cuối cùng - The End of History and the Last Man” vào năm 1992. Tôi chỉ có thể bênh vực cho Fukuyama rằng, ông đã đúng khi động vật săn mồi CNTB và văn hóa tự hủy phương Tây đã đi đến chỗ kết thúc vai trò lịch sử.
Người đàn ông tội nghiệp – poor man Fukuyama sẽ vẫn được nhớ đến như người đã tuyên bố rằng lịch sử đã đi đến chỗ kết thúc! Rất có thể, ông ấy sẽ đưa ra một lời giải thích, thực ra tôi muốn nói là… Nhưng chính xác là lịch sử CNTB phương Tây đã đi đến chỗ kết thúc. Đó là một lời nguyền độc địa của vị học giả neo-liberal này.
30 năm trước, vào lúc Fukuyama viết cuốn sách này, sự thắng thế của CNTB là có thật, nhưng nước Nga đã trỗi dậy, Trung Quốc đã nổi lên trong sự coi thường, thậm chí là nhạo báng của Fukuyama, và sự ngạo mạn đã che lấp tầm nhìn xa đáng phải có của vị học giả tên tuổi.
ĐH Chicago và “Chicago Boys” của những tên tuổi neo-liberal như Hayek, Friedman, Samuelson, Taler và Fukuyama hay thậm chí kể thêm cả Krugman là cái tổ tò vò nhền nhện của mọi thứ hào nhoáng bóng bẩy như đã thấy, cũng vậy, “The End…” đã tưới tắm sự lạc quan vào mảnh đất mà mọi thứ đã úa tàn rằng nền tự do dân chủ tư bản không chỉ đánh bại tất cả các hệ tư tưởng khác mà còn trở thành “hình thức cuối cùng của chính phủ nhân loại” và sau sự sụp đổ của chủ nghĩa độc tài bảo thủ và chế độ kế hoạch hóa tập trung XHCN, chỉ còn lại CNTB tự do – thị trường và tài sản tư nhân vượt trội hơn là bị nhà nước kiểm soát - và nền tự do dân chủ - pháp quyền, dân sự, nhân văn, sẽ là hình thức cuối cùng của thế giới, cũng lúc đó, lịch sử nhân loại kết thúc. Nó kết thúc khi những con tàu cuối cùng, kéo những toa xe cuối cùng là các nước thế giới thứ ba nghèo nàn lạc hậu như VN đến nhà ga cuối cùng: CNTB tự do!
Nhưng không hề thấy nhà ga cuối cùng này ở đâu, Nga, TQ đã khởi hành đến nhà ga khác. Còn nay, nhiều nước đang bẻ bánh lái, chấp nhận trật đường ray để tìm hướng đi khác. Không có gì cho thuyết hội tụ, cho giá trị phổ quát toàn cầu và tự do hóa, toàn cầu hóa. Nếu tỉnh táo, thì giới lãnh đạo các nước “thế giới thứ ba” đã không còn hào hứng và can đảm để “mở cửa, hội nhập”, và cũng như trước kia, không có gì cho “thế giới đại đồng” và “giai cấp vô sản thế giới”.
Nếu như ông Fukuyama tin tưởng vào bậc thầy Samuel Huntingdon thì đã viết rằng, lịch sử hậu Chiến tranh lạnh sẽ bị chi phối bởi xung đột giữa các nền văn minh, văn hóa và tôn giáo thay vì kết thúc ở CNTB tự do. Như thế sẽ đúng đắn và thuyết phục hơn nhiều.
Hay khoan giận dữ hay kích động, ông ấy - Fukuyama chỉ là sản phẩm hấp thụ bị động trong cái môi trường “Chicago Boys” đã nói ở trên. Ông ấy ít nhất cũng có xuất phát điểm đúng. Đó là: có một quy trình cơ bản, quy định một mô hình tiến hóa chung cho tất cả xã hội loài người. Đó là luật Nhân-Quả. Nhưng ông ấy đã diễn giải sai. Công bằng mà nói, con người có thói quen nhầm lẫn giữa những gì là hiện tại (của thời Liên Xô sụp đổ) với những gì là trường tồn (dân tộc Nga) hoặc những gì có nghĩa là sẽ tồn tại như Sự thịnh vượng của một quốc gia – Adam Smith: Chúng ta là ích kỷ, đến vô độ. Nhưng chúng ta cũng là con người tinh thần, tình cảm đạo đức và niềm tin của chúng ta – dù có được định hình hay không – cũng đóng vai trò phổ biến trong các tương tác của chúng ta với những người khác, ngay cả trong thế giới kinh doanh và tiêu dùng hám lợi hiện đại.
Sự nhầm lẫn này khiến nhiều người từng tuyên bố lịch sử đã đi đến hồi kết. Hegel đã nhìn thấy sự kết thúc của lịch sử trong hậu quả của cuộc Cách mạng Pháp thời Napoleon. Một thế kỷ sau Hegel, Bách khoa toàn thư Britannica tự tin viết rằng nền văn minh cuối cùng đã lật đổ chủ nghĩa man rợ. Cả Karl Marx nữa, ông ta cũng mơ mộng lịch sử nhân loại kết thúc ở CNCS khi viết Tuyên ngôn.
Nhưng thời tiết chính trị không phải là khí hậu lịch sử. Fukuyama đã đúng vào thập kỷ 90, cả loạt quốc gia ngả theo tự do dân chủ phương Tây: Nga, Trung, Đông Đức, Hung, Ba Lan, Tiệp, Bulgaria, Romania, Nam Tư và Ukraine. Thậm chí là sự sụp đổ của nhiều chế độ Marxism ở Đông Nam Á, và châu Phi – đó là thời tiết mà lại không phải là khí hậu.
***
Fukuyama chỉ là sản phẩm hấp thu thụ động, bị áp đặt trong cái môi trường ĐH Chicago đã nói ở trên. Chính ông vô tình thể hiện điều này khi viết rằng: con người là những sinh vật xã hội. Giá trị tự thân và bản sắc của chúng ta “được kết nối mật thiết” với các giá trị mà kẻ khác đặt lên trên chúng ta. Chúng ta “về cơ bản được/bị dẫn dắt bởi kẻ khác”. Lập luận này, nói một cách ngắn gọn là sự thừa nhận “chúng ta là nô lệ”. Những gì còn lại, toàn bộ tinh thần trí tuệ của kẻ nô lệ ấy là đi tìm sự được khẳng định của kẻ khác, là mong muốn được như kẻ khác.
Và cái nhu cầu được kẻ khác thừa nhận ấy có trong nền tự do dân chủ của CNTB. Đúng hơn là cả 2 trong “The End…”. , một là chấp nhận sự khẳng định của kẻ khác và hai là mong muốn được như kẻ khác lại dung hòa một cách tuyệt vời trong nền dân chủ. Đó thực sự là 2 mặt đối lập, khó để dung hòa ngay trong lòng CNTB.
Có lẽ là ngay lúc này, ông Fukuyama nên viết một bài luận để xem chế độ phát xít Ukraine thừa nhận quyền của người Nga như thế nào. Phương Tây khẳng định quyền tồn tại của nước Nga ra sao. Tôi tin là bài viết như thế sẽ rất thuyết phục và củng cố vững chắc cho thuyết Lịch sử kết thúc của ông. Tất nhiên ông Fukuyama có thể bỏ qua tuyên bố Chủ nghĩa tự do phương Tây đã chấm hết! của V. Putin và sự cương quyết che chắn ngăn chặn nó thẩm lậu vào TQ của ông Tập Cận Bình.
Ở đây không đi sâu vào mổ xẻ cái gọi là tự do dân chủ phương Tây mà Fukuyama đề cao. Nói rằng, chính ông thừa nhận để nền dân chủ này hoạt động, thì thần dân phương Tây phải phát triển một niềm “tự cao tự đại đến phi lý” trong các thể chế dân chủ của chính họ trong khi đòi hỏi họ phải có những hành động “chối bỏ nhu cầu bản thân”.
Cái khoảng chân không do tự cao tự đại tạo ra sẽ không bao giờ hài lòng với chủ nghĩa tự do bị giới hạn. Nó luôn luôn đòi hỏi tự do hơn nữa, dân chủ hơn nữa. Như Fukuyama sau này nhận xét: Chúng ta không có gì là lý trí hay giác ngộ như chúng ta thích tự nghĩ mình như vậy. Và rõ nhất, quyền tự do vô hạn, nền dân chủ tư bản bị thổi phồng giả tạo đã không giải phóng được trói buộc cho bất cứ ai. Ngược lại, nó ủ mầm sự bất ổn xã hội dữ dội và chỉ dẫn đến hỗn loạn.
***
Nhật Bản, quê hương gốc của Fukuyama là minh họa điển hình cho định đề của ông: Chúng ta “về cơ bản được/bị dẫn dắt bởi kẻ khác”. Thời Minh Trị duy tân, người Nhật đã từ bỏ chế độ phong kiến chuyên quyền độc đoán, có những cải cách hướng Tây phù hợp làm nền tảng cho sự phát triển vượt bậc rồi lại không làm mất sự chuyên quyền độc đoán. Cho đến thế kỷ XX, sau 2 quả bom nguyên tử, người Nhật hoàn toàn thuần phục và bị dẫn dắt đến CNTB tự do và cũng đã vươn lên, trở thành nước đã phát triển. Nhưng CNTB tự do Nhật Bản ngày nay buộc phải sống còn bằng cách thu hút nguồn nguyên liệu Trung Đông, châu Phi và nguồn nhân công giá rẻ châu Á bằng cách phát tán vốn tư bản – capital, theo cách gọi đương thời “viện trợ ODA”. Thiếu điều này, lịch sử Nhật Bản kết thúc.
Phương Tây cũng vậy, họ đang in tiền và phát tán vốn tư bản – capital để hút tài nguyên Nga, nhân công TQ. Thiếu điều này, lịch sử phương Tây kết thúc.
Ông V. Putin gọi tất cả một cách chính xác đó là CNTB động vật săn mồi và văn hóa tự hủy. Cuộc chiến ở Ukraine không phải là chiến tranh Nga với Ukraine, mà là cuộc chiến của nước Nga với toàn bộ CNTB săn mồi, vì thế nó được đặt tên: “ОперацияZ", ông Fukuyama có lẽ đủ trí não để hiểu phi cộng sản là gì, ký tự Z là gì, là gia tộc lõi của CNTB. Nó là kết thúc lịch sử của CNTB tự do săn mồi.
Còn Fukuyama, nên đọc lại cuốn Kinh Cựu ước, chương về Sodom và Gomorrah bị “lửa trời hủy diệt” và suy ngẫm tại sao bị hủy diệt. Như thế có ích lợi hơn.



TẠI SAO FUKUYAMA ĐÃ SAI


 Khi ông Fukuyama viết xong cuốn sách nổi tiếng "Sự kết thúc của lịch sử và kẻ cuối cùng - The End of History and the Last Man” vào năm 1992, vị triết gia, nhà kinh tế chính trị neo-liberal người Mỹ mắt híp này đã sai. Ông ta đã sai trong lúc bằng lòng với tách cà phê buổi sáng, với bữa ăn ngon miệng buổi trưa và với tiệc tùng thịnh soạn buổi chiều.

Lúc đó, cái lúc mà ông ta hài lòng tự mãn vì LX đã sụp đổ, CNTB thắng thế còn CNCS thất bại trong hình thái nhà nước, trong tư tưởng và trong ý thực hệ. Nhưng thực ra, CNCS đã thất bại từ rất sớm mà ông ta không nhận ra, sớm cùng cái chết của Stalin, có lẽ là sớm hơn nữa, từ khi Lenin sử dụng bạo lực khủng bố với qui mô nhà nước, không có lẽ thậm chí là sớm hơn nhiều nữa, từ khi Marx cầm bút viết ra chữ cái đầu tiên.
Trên thực tế, chẳng có cái gì là CNCS trên thế giới này, cũng chẳng có trên sao Hỏa hay ở đâu khác trong vũ trụ. Chỉ có trên giấy, trên bản sao đối xứng gương què quặt của CNTB gọi là CNCS. Lenin ngay bước đầu tiên triển khai mô hình CNCS ra thực tế đã rất lúng túng, vòng vo: CNXH là CNTB nhà nước… CNXH là quá độ của quá độ… CNXH là Hợp tác xã… ông ta thực chất không có khái niệm, không có mô hình dù chỉ trên giấy và thay đổi liên tục theo cảm hứng.
Chiến tranh ở Ukraina phản ánh sự bế tắc và khủng hoảng của CNTB, cũng như chiến tranh mà ngay nay thế giới quen gọi là CMT10 cũng phản ánh bế tắc và khủng hoảng của CNTB.
Rất đơn giản. Ông ta - Fukuyama đã sai bởi vì ngay lúc đó nước Nga đã trỗi dậy, lịch sử không kết thúc. Đó là thực tế chứng tỏ lý thuyết này đã sai, vì thế bây giờ Fukuyama lại phải cầm bút viết tiếp. Ông ta viết: Nga đang chuẩn bị cho thất bại! Nhưng chẳng có gì ngoài bỏ qua thực tế và làm cả thế giới sợ hãi.


Khi mà khẳng định lịch sử đã kết thúc rồi, còn gì để viết nữa thì ông ta lại phải cầm bút. Liên Xô CS đã chết, nước Nga nay là CNTB, trong quĩ đạo toàn cầu hóa và trong tay vòng dân chủ nhân quyền phương Tây – lực lượng thắng thế như cuốn sách “The End…” khẳng định.
Cũng rất đơn giản, các tiên đề mà Fukuyama dựa vào đó để khẳng định Sự kết thúc của lịch sử chứa đầy nghịch lý và mâu thuẫn, tự nó phá vỡ ra để tiếp tục trang lịch sử. Thí dụ: nền dân chủ nhanh chóng thoái hóa dẫn đến tài phiệt thao túng lũng đoạn chính trường và xã hội hoặc độc tài chuyên chế; nền kinh tế thị trường nhanh chóng dẫn đến cá mập độc quyền. Cuối cùng, nhân loại quay trở lại xã hội nguyên thủy và lịch sử lại bắt đầu.
Triết gia tự xưng Fukuyama hoặc là biết rõ điều này nhưng che giấu nó, hoặc không đủ nhận thức để hiểu ra ngay cả định đề cơ bản. Ông ta tiếp tục viết, tiếp tục được trích dẫn mà không hề nhận thấy rằng đã tự mình thể hiện sự kém cỏi làm phức tạp thêm chính những gì mình đã viết ra.
Trong “The End…” Fukuyama viết rằng, thành công của nền dân chủ lý tưởng bắt đầu vào năm 1989 và được thể hiện rõ hơn trong quá trình toàn cầu hóa của mô hình hiện đại, nơi mà mỗi khu vực, mỗi quốc gia, mỗi doanh nghiệp, mỗi người, cuối cùng, có được vai trò của riêng mình trong mạng lưới toàn cầu, trong chuỗi liên kết-cung ứng bò trườn quấn quít chặt lấy nhau khắp hành tinh. Điều này chẳng gì khác là giọng điệu chủ nghĩa duy tâm thuần túy, bỏ qua không chỉ các yếu tố ngẫu nhiên, mà còn cả những hành động có ý thức của cá nhân người tham gia có tham vọng riêng (của Mỹ), thực sự dựa trên lợi ích quốc gia cục bộ ích kỷ.
Fukuyama cũng như các nhà tư tưởng toàn cầu hóa, những kẻ viết ra quy tắc và vai trò trong trò chơi Toàn cầu hóa cho mọi thứ, kể cả cho những con gián nấp đâu đó trong khe tủ hay dưới gậm giường.
Đó đâu phải là "nền dân chủ lý tưởng phương Tây", đó là áp đặt và cưỡng đoạt, thậm chí là bằng biện pháp cực đoan phát xít hóa. Đúng là có những kẻ tin tưởng và mơ mộng vào thứ như thế ở Ukraine. Vậy cái gì đang xảy ra ở đó, lẽ ông Fukuyama không biết!
Cũng đúng là giai cấp vô sản sau hàng thế kỷ sống trong lũy tre làng muốn mở cửa hòa nhập vào thế giới toàn cầu, họ mơ ước và phấn đấu để được mặc chiếc “quần lót ren”, bước đi ưỡn ẹo trên sân khấu để được trả giá cao. Nhưng điều gì xảy ra – rất tồi tệ, có đầy rẫy dẫn chứng, lẽ ông Fukuyama không biết!


Thật không phải, có lực lượng không chấp nhận điều này, đó là nước Nga. Họ có quyền tự định đoạn số phận của mình, đương nhiên rồi.
Nhưng trước tiên, Nga cố gắng giải thích cho giới toàn cầu hóa những gì cụ thể là không phù hợp, họ đề nghị, nhưng đề nghị không được chấp nhận, họ tiến hành cưỡng chế thực hiện chúng, còn Ukraine chỉ đóng vai trò là bước đệm và giai đoạn đầu tiên.
Kẻ làm con tốt thí ngu ngốc chết đầu tiên, Ukraine đã chết, nhưng Fukuyama dường như đã quên điều này. Ukraine không và không thể có bất cứ sinh tồn nào cách ly với Nga - cả lịch sử, văn hóa, cũng như lợi ích kinh tế. Đây là một tiên đề không cần phải chứng minh, nhưng lại chính người Ukraine đã chứng minh đi chứng minh lại bằng mơ mộng “nền dân chủ lý tưởng phương Tây” bằng biện pháp phi dân chủ.
Sau này, với tất cả những tiên đề mà Fukuyama đã đặt ra trong “The End…”, ví như: một xã hội dân sự độc lập; pháp quyền; chủ nghĩa nhân văn; nền dân chủ; kinh tế thị trường; hòa bình nội tại; vì mục tiêu chung của con người… thì liệu ông Fukuyama có đề xuất chuyển đổi chế chuyên chế Quốc xã Ukraine thành nên dân chủ hay không?
Nếu không, thì viễn cảnh tươi đẹp mà Fukuyama đã vẽ ra làm thế nào để thành hiện thực. Còn nếu có, thì lịch sử đang được viết tiếp, nó đâu có chết!?
Những vật nuôi với cái xích hệ tư tưởng CNTB phương Tây trên cổ như Fukuyama đang chạy vòng quanh để lấp liếp tất cả điều này và biện minh cho chủ nghĩa Quốc xã, đứa con đẻ của thế giới tư bản trong khi chính nó đóng vai trò chính là tác nhân hủy diệt mô hình "toàn cầu hóa dân chủ" mà ông ta cổ vũ và theo đuổi.
***
Phân vai trong toàn cầu hóa đang đứt gãy, đang rối tung trong khủng hoảng. Hiệu ứng domino đã phát huy hết tác dụng của nó trên thế giới, lạm phát và vỡ nợ xảy ra ở nhiều khu vực, nó đang có nguy cơ biến thành siêu lạm phát. Thế giới đang bị đe dọa vì đói năng lượng và đói lương thực.
Mô hình lạm phát CNTB đã đến tới hạn, nó buộc phải loại bỏ vật cản Nga trên con đường tiền tệ hóa toàn bộ địa cầu như vẫn gọi là toàn cầu hóa, để tìm kiếm giá trị cho đồng đô la. Như con quái thú, nó cần máu để tồn tại.
Rõ ràng, cả về học thuật, lý thuyết hay thực tế, Fukuyama chẳng thể nào sánh được với 1 góc của ông Joseph Stiglitz. Nhưng những kẻ mơ mộng tân-tự do quê tôi như tay cựu cố vấn Đức Thành rất thích, thích bởi vừa tầm trí não hạn hẹp, cuồng tín.
Có lẽ, Fukuyama phần nào đó sánh được với Seymour Hersh, nhà chính trị luận nổi tiếng với loạt bài điều tra vụ thảm sát Mỹ Lai. Ông Hersh phản đối chiến tranh và bạo lực Mỹ, nhưng không phản đối Mỹ, mà chỉ phản đối bạo lực Mỹ, là điều gây nguy hiểm cho nước Mỹ. Ông đề xuất người Mỹ nên sử dụng quyền lực mềm, thứ mà ông cho là an toàn hơn, ít bạo lực chết chóc hơn. Thứ ông Hersh đề nghị không phải là một con diều hâu, cũng không phải bồ câu. Hersh đề nghị người Mỹ nên là một con quái thú, tồn tại bằng cách vắt sữa bò và nên phản đối làm thịt con bò vì lo sợ mất nguồn sữa. Hoạt cảnh cuối cùng, Seymour Hersh ngồi trong khách sạn sang trọng ở Paris, nhấm nháp ly cà phê và bình thản theo dõi máy bay Mỹ ném bom Iraq. Sự nghiệp mềm của ông kết thúc. Đó là lúc Seymour Hersh đã chết.
Còn Fukuyama cũng sẽ chết, nhà kinh tế chính trị này chết cùng kỷ nguyên thống trị của đồng đô la kết thúc, điều này đang đến.
Ngay từ thời Marx, CNTB đã bóc lột bằng lợi nhuận, lãi suất cho vay. Ngày nay, vẫn còn bóc lột bằng giá trị thặng dư cổ điển, nhưng không chủ đạo. Xâm lược trực tiếp và bóc lột thuộc địa cũng không còn chủ đạo. CNTB ngày nay bóc lột bằng sử dụng cường quyền áp đặt giành lợi thế địa chính trị, như đang diễn ra ở EU. Là gây sức ép dẫn dắt trào lưu xu hướng phát triển như năng lượng tái tạo, điện gió, điện mặt trời. Họ đang dẫn cả nhân loại xuống hố.
Một hệ thống khép kín, tự nó là một cái chết - đó là định lý.
Brave new world, Mr. Fukuyama!

DỰ ÁN HARVARD TRÊN ĐƯỜNG HƯỚNG UKRAINA - P3

Tôi tin là cơ quan phản gián Ukraina và các điệp viên nước ngoài nếu làm việc vì lợi ích đất nước, thì họ biết rõ nơi nào trên thực tế CIA đào tạo một cách hợp pháp các điệp viên để hoạt động phá hoại Ukraina. Đó là, ví dụ, Columbia University nổi tiếng là nơi đào tạo nhân viên chuyên nghiệp của CIA bởi các giáo viên hàng đầu, và thể loại na ná như trung tâmkhoa học” để «huấn luyện công dân Ukr. Dưới đó là các tổ chức trá hình Mỹ được quyền trao cho các chuyên gia chúng ta những chuyến công tác miễn phí, cung cấp cho các tổ chức các thiết bị văn phòng đắt tiền đ tổ chức "các sự kiện từ thiện". Trong số các chuyên gia công cán nước ngoài có những quan chức cao cấp mà qua điều tra về họ đã thu được những bằng chứng có căn cứ. Dưới áp lực tống tiền, như chúng ta biết, loại này dễ dàng bị tuyển mộ. Nhiều người, có lẽ thế, nhớ về được "huấn luyện" Columbia University có A. Yakovlev, tướng Kalugin, vv, sau này đã bị lộ ra là gián điệp CIA. Được biết đến, như "Quỹ Soros" là vỏ bọc của các cơ quan tình báo Mỹ và sử dụngtài trợ từ thiệnvề khoa học và kinh tế đ tài trợ cho các giao dịch thương mại, đ mua chuộc các nhân vật cao cấp, và cũng đ lôi kéo giới có ảnh hưởng chính trị.

Hiện đã bắt đầu có các chính khách tiềm năng của Đảng Khu vực nói lên sự liên quan của quá trình tiêu cực xảy ra ở Ukraina với hoạt động gián điệp của phương Tây và sự can thiệp trắng trợn của lãnh đạo các nước EU và Mỹ vào công việc nội bộ Ukraina. Như là đại biểu nhân dân Oleg Tsarov theo tuyên bố và nghiên cứu của mình đưa ra một loạt các yếu tố thuyết phục và có kiểm chứng, chứng tỏ sự can thiệp trực tiếp vào đất nước của các tổ chức chính phủ và NGO nước ngoài. Có lẽ Internet cho phép bạn đọc xem xét một cách chi tiết bài viết đáng chú ý về tình cảm số phận Ukraina của O. Tsarov, đ từ đó có thể rút ra kết luận về vai trò đặt biệt của cơ quan tình báo nước ngoài trong việc chuẩn bị cho cuộc đảo chính phát xít đất nước Ukraina.

Hiện trên Internet cũng có nói về phản ứng gây ra tổ chức NGO quốc tế khá tiếng tămFreedom House” của Soros khi chấp nhận ngay luật BP. Ông David Cremer, chủ tịch của tổ chức này, như thấy đã “không hài lòngvới việc hạn chếcác tổ chức xã hội nhận tài trợ từ nước ngoài”, là “chính quyền Ukraina ngày càng xa rời khát khao dân chủ của nhân dân Ukraina", vân vân và vân vân. Nhưng điều quan trọng hơn cả, là liệu ông tổng thống, chính phủ và bộ ngoại giao có chịu được sự đe dọa trơ tráo của chàng Yankee cà chớn khi tuyên: "Nếu luật này được ký, thời đen đối đang đợi Ukraina"? Đó là bộ mặt của tất cả các tổ chức nước ngoài hoạt động lật đ mà câu chuyện của O. Tsarov đã phơi bày công khai.

Tôi muốn tập trung nhấn mạnh chú ý vào xã hội và SBU trong cái gọi là các tổ chức “từ thiện" của phương Tây mà như O. Buzin đã gọi 1 cách ngắn gọn là "băng đảng từ thiện". Tôi cũng sẽ gọi họ là nhà cung cấp “điệp viên ảnh hưởngcho CIA. Người Mỹ, như cả thế giới biết, không phí tiền ném vào gió. Kẻ nhận tiền, theo lẽ tự nhiên, cần  trả nợ cho họ, cần tuyên truyền "vẻ quyến rũ thế giới phương Tây". Thanh niên sinh viên trẻ tham gia tận tình 1 cách có tổ chức vào cuộc nổi loạn là chứng thực rõ ràng tác dụng của việc tuyên truyền có ý thức như thế, nó nhằm mục tiêu đánh tráo lòng yêu nước bằng cái gọi là "giá trị toàn cầu".

Điều này đã được lên chương trình trong báo cáo nổi tiếng của Sếp CIA A. Dulles: "Chúng ta sẽ làm tiêu tan từ thế hệ này sang thế hệ khác. Chúng ta sẽ tóm lấy dân chúng từ những năm tháng còn con trẻ và phần chủ yếu của tương lai sẽ là ở THẾ HỆ TRẺ - chúng ta bắt đầu làm tha hóa, tiêu tan và tước đoạt nó. Chúng ta biến nó thành kẻ ích kỷ, thô bỉ và theo chủ nghĩa thế giới.”

Đau xót như thế nào khi nói về điều ấy, nhưng là cần thiết để chú ý đến tính chuyên nghiệp và hiệu quả của CIA trong việc tạo ra “ĐẠO QUÂN THỨ 5” ở Ukraina, chúng làm việc nghiêm túc và có hệ thống để biến đất nước thành thảm kịch bi thương tương tự như Nam Tư, để cuối cùng xé rời mối quan hệ ràng buộc của các dân tộc anh em Ukraina, Belarus và Russia. Đ làm việc đó CIA đã chọn Ukraina làm hướng tấn công chính vào ý tưởng tình đoàn kết các dân tộc anh em, đ vượt qua lằn ranh đ trong dự án Harvard. Dự án này, cũng như phần bổ xung Houston của nó tiếp tục hoạt động, và đang được nâng cấp bởi công nghệ quản trịchiến tranh tâm lý” mới nhất của phương Tây. Chúng đã bắt đầu mang đặc điểm nhiều xấc láo hơn và hung hăng hơn, gạt bỏ trên đường đi của mình các chuẩn mực cơ bản và được thừa nhận của đạo đức con người. Không vấp phải sự phản đối từ dân chúng các nước đồng minh chống chủ nghĩa phát xít Hitler, Mỹ ngang nhiên phục dựng chủ nghĩa phát xít-dân tộc Ukraina trước con mắt cộng đồng quốc tế, thứ như người ta biết, xưng là nòi giống thượng đẳng được Chúa chọn đ tàn nhẫn với các nạn nhân củatrại tử thầnGestapo. Chúng, cũng như những con bù nhìn EU, không băn khoan là bọn tân-Bandera khùng điên khát máu là lực lượng động lực chính trong các cuộc nổi loạn được cấp tiền.

Tôi cho là sẽ có sai sót lớn khi bỏ qua kỹ thuật "know-how" của CIA trong việc làm ngu hóa và thao túng đám đông vô thức. Tờ đô la sẽ làm mọi thứ. Phạm tội, giáo quyền, bỏ qua tội lỗi nhân danh Chúa và làm tôi tớ cũng vì tờ đô la. Chính là vì uy quyền đô la, được sử dụng như "con dê vàng", như chuỗi lôi kéo các "cha thiêng" đến đăng đàn ở Maidan quỷ quái, với tiếng vang vọng kêu gọi chiếm chính quyền 1 cách bạo lực và trừng phạt thân thể "kẻ thù của dân tộc". Tôi không nhớ có trường hợp nào mà giáo hội (Công giáo Ukr) giữ nguyên tắc không can thiệp vào tiến trình chính trị, sẽ là tòng phạm khi kêu gọi nổi loạn, dẫn đến chém giết anh em. Liệu Vatican có biết đến bài thuyết pháp trên quảng trường Greco-catholic của "cha thiêng" M. Arsenich? Đây là thứ “bột nhão (c.) ” mà ông ta kêu gọi: "Với kẻ thù không thể có nói chuyện nào khác, ngoài nói bằng đạn! Với kẻ thù không có ngôn từ nào khác, ngoài âm thanh rừng rú – âm thòng lọng trên đó treo cổ bọn Cộng Sản! Thứ âm thanh đã vang lên trong tim mỗi chúng ta: hãy cầm lấy súng trong tay và bỏ đi sợ hãi! Không có thì giờ để sợ. Chúng ta chờ đợi đã 20 năm!".

«С врагом не может быть другого разговора, как разговор пуль! С врагом не может быть другого языка, как шум леса — шум удавок, на которых повиснут коммунисты! Шум, который к каждому нашему сердцу взывает: возьми в руки оружие и отбрось страх! Не время бояться. Мы 20 лет ждем!».

Các “cha thiêng” thuyết pháp đạo “bột nhão"
còn bức ảnh dưới có cái kim tự tháp màu vàng: 
nỗi nhục nhã lớn nhất, lâu đời nhất hàng ngàn năm 
lịch sử của Công giáo Vantican.  

Không danh giá gì điều này cho các giáo sĩ và các tín đồ khác khi cử người đến Maidan cầu nguyện mà lại không lên án những tên sát nhân phát xít, những kẻ xúi giục chúng vì đã kêu gọi lật đổ vào bạo loạn.

Phần cuối cùng trong công bố của mình, tôi muốn đặc biệt dừng lại ở thành phần tạo ra “đạo quân thứ 5” Ukraina – cái gọi là "quyền lực thứ 4", nhà báo. Như ông V. Shironin nói "nhà báo – đúng hơn là phương tiện truyền thông đại chúng – được mệnh danh là "quyền lực thứ 4”. Nhưng nhiệm vụ cũng như bất kỳ quyền lực nào, dù là thứ 1 hay thứ 4 – bảo vệ và củng cố chính quyền bằng các biện pháp có thể của nó, tăng cường nó, chứ không hủy hoại trụ cột của nó".

Tôi không tình cờ so sánh nhà báo của chúng ta với “đạo quân thứ 5”. Khái niệm này trở thành tên gọi danh từ chung, áp dụng trong thời chiến tranh cách mạng-dân tộc Tây Ban Nha cho kẻ thù điệp viên bí mật được sử dụng để phá hoại phía sau hay trên trận tuyến khác. Tình cờ, hoàn cảnh khủng hoảng hiện tại của đất nước, thứ “quyền lực thứ 4” này đã thực sự biến thành đội quân tiên phong của bọn cực đoan phát xít, chúng cổ vũ phá hoại các cơ sở của nhà nước, phá hoại chính quyền của chúng trước mắt cộng đồng quốc tế. Vu cáo, trơ trẽn và xuyên tạc thực tế, theo đuổi những tin giật gân rẻ tiền, khúm núm luồn cúi nịnh bợ những kẻ nước ngoài đến Ukraina với mục đích gây sức ép lên sự giận dữ của bọn phát xít- không cần một bản danh sách đầy đủ các hoạt động của giới viết lách, mà Yushchenko gọi coi thường là "nhà lưu manh". Nhưng sau tất cả nếu ngày mai ngừng giận dữ, trật tự hiến pháp sẽ được đem đến đất nước. Biến hóa ư?! Và lương tâm con người công dân thức tỉnh?!

Tuy nhiên, đó chỉ là câu hỏi hoa mỹ. Bởi họ đã bán linh hồn cho quỉ sứ bên kia bờ đại dương từ lâu rồi vì đô la và cũng biến hóa với sự nhẹ nhàng như vậy, tích lũy độc tố trong nội tiết mình, đ đến lần theo lệnh chủ của họ bên kia đại dương và các ông chủ Ukraina phun tóe nó ra khắp tổ quốc mình, đ mình được sống. Hầu như, những kẻ coi mình là đầy tớ của ngòi bút như vậy, cũng giống như Siamese 2 đầu 1 thân, khi cái nghiệp chướng đầu tiên (điếm) trên quả đất gắn chắc với bồi bút tay sai hiện nay.

Rất muốn để tin rằng, đối với nhiều người kể cả chính quyền hiện nay, các sự kiện đã xảy ra là sự khiêu khích của kẻ thù bên ngoài và bên trong, sẽ nhận được bài học khuyên răn. Tôi tin vào nhiều điều đã rút ra kết luận về việc, phương Tây cần tư cách gì ở Ukraina. Tương lai Ukraina -  chỉ ở trong sự thống nhất anh em các dân tộc chúng ta. Chỉ có cách đó mới có khả năng bảo đảm an ninh tập thể cho đất nước chúng ta, bảo vệ độc lập và chủ quyền trước mọi học thuyết địa chính trị và “chuẩn mực dân chủ phương Tây” xa lạ với nhân dân chúng ta.

Bài viết này của ông Alexander Oleynik đăng trên "UA TIME" vào ngày 7/2/ 2014 trước cuộc đảo chính lật đổ Yanukovych 22/2/2014. Điều này nói rằng tác giả quá hiểu điều gì xảy ra ở Ukraina.

Chuyện kể tướng Yan Kazemirovich: Tướng Ukraina, Yan Kazemirovich chạy thoát khỏi Kiev sau biến cố đảo chính Maidan về tới Simferopol ngày 7/3/2014, ông kể về tình hình Ukraina.


Vấn đề gia đình, trong phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Văn hóa toàn quốc

 Cuối năm 2021, trong Hội nghị Văn hóa toàn quốc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có bài phát biểu quan trọng, nêu bật tình hình, các hiện t...