Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

TẠI SAO BELA KUN PHẢI CHẾT? P2


Lê Nin không hề vô can. Để cặp đôi Do Thái Bela Kun- Rosalia Zemlyachka có thể hành động tàn nhẫn như vậy, đã có chỉ thị “lập lại trật tự” ở Crimea và trao quyền hầu như không giới hạn cho 2 kẻ này từ Lê Nin. Không có bất cứ điều gì có thể biện hộ cho việc bắn giết hàng loạt những sĩ quan bạch vệ đã đầu hàng, đã ra trình diện, hay những người khác đang lẩn trốn nhưng không chống cự.

Còn tư liệu lưu trữ chính thức của Liên Xô cho biết: Cả Crimea trong giai đoạn 1920-1921 có 52 nghìn người bị hành quyết. Simferopol bắn khoảng 20 nghìn người, Sevastopol – 12 nghìn, Theodosia – 8 nghìn, ở Kerch – 8 nghìn, ở Yalta 4 đến 5 nghìn. Tuy nhiên, theo nhân chứng và các đánh giá khác, qui mô tàn sát là quá lớn, 120-150 nghìn người đã bị hành quyết. Thêm nạn đói (dường như là cố ý) kéo dài từ 1921-1923 làm 100 nghìn người nữa chết. Đó là tương đương 15% dân số Crimea vào lúc đó, riêng người Tatar chết đói 76 nghìn.

Nhà sử học Nga nổi tiếng Igor Bunich đưa ra 1 giả thiết khác: Bela Kun và các đồng sự hành quyết họ là để che đậy 1 sự thật khác: cướp bóc tài sản của những người đã chết. Một số sĩ quan đã nộp tiền chuộc mạng nhưng vẫn bị bắn chết. Của cải cướp được ở Crimea bị tẩu tán theo 2 con đường: một về Moskva do Zemlyachka chịu trách nhiệm và một sang phương tây do Bela Kun chịu trách nhiệm.

KẺ HÀNH QUYẾT BỊ HÀNH QUYẾT!

Sau 1921, Bela Kun tiếp tục phiêu lưu đến Đức làm cách mạng theo chỉ đạo của Trotsky, nhưng lại thất bại cũng như ở Hungary. Hắn lại bỏ trốn về Nga. Kun còn tái diễn bạo loạn, kích động đổ máu và lật đổ cướp chính quyền ở Kolozhvar Rumani thêm một lần nữa – lại thất bại thêm 1 lần nữa, thêm hàng trăm nạn nhân “giai cấp vô sản” khác nữa bị nhà cầm quyền bắn chết hoặc đầy ải mất tích.

 Trotsky đã rất cố gắng che chở cho "người bà con" Bela Kun, hắn 1 lần đề cử Kun làm lãnh đạo Cheka, nhưng bị BCT từ chối, 1 lần nữa đề bạt Kun làm phó cho mình cũng không thành. Trotsky đành để Kun giữ chân Ủy viên Ban chấp hành CS quốc tế, cùng lúc giám sát hoạt động ngầm của đảng CS ở Hungary dù chính quyền Hung đã ban bố lệnh xử tử vắng mặt và đưa Kun vào danh sách truy nã quốc tế.

Cho đến năm 1928, cùng với thất bại của Trotsky, Bela Kun không còn chỗ dựa chính và mất dần ảnh hưởng. Từ khi TBT Stalin nắm quyền, tình hình Liên Xô dần dần đi vào ổn định. Với mục tiêu phát triển kinh tế, 1 hung đồ chỉ biết bắn giết, thậm chí tiếng Nga không rành như Kun chẳng có chỗ đứng dù vẫn giữ chức danh cũ.

Năm 1932, Stalin bắt đầu chiến dịch thanh lọc bộ máy Bolsevik, có quá nhiều tội đồ lớn hơn Bela Kun, đông lúc nhúc như giòi bọ lúc đó nên hắn vẫn sống sót (nhóm Ryutin, Rykov, Tukhachevsky, Bukharin, Kamenev, Yagoda, Zinoviev, trùm mật vụ Do Thái NKVD Yezhov... tổng cộng có đến 6 nhóm Do Thái lớn nắm hầu hết bộ máy và các chức vụ đảng, chính quyền, quân đội, an ninh quan trọng).

Sau 1933, khi Hitler đã nắm quyền ở Đức, Bela Kun bắt đầu gây rối và cản trở Stalin. Hắn tạo ra vô vàn khó khăn cho công cuộc khôi phục kinh tế, thay máu bộ máy lãnh đạo để chuẩn bị cho chiến tranh đang đến. Với các mối liên hệ cũ ở Budapest, hắn phá hoại quan hệ ngoại giao Liên Xô-Hungary và ngầm thúc đẩy Hungary liên minh với Đức quốc xã để chống Liên Xô.

Nhưng cơ hội phản phúc cuối cùng của Bela Kun cũng thất bại. Dù trùm Do Thái Yezhov vẫn nắm NKVD nhưng đành ngoảnh mặt làm ngơ “không bà con” với Kun và chịu để hắn bị bắt.

Bela Kun bị bắt ngày 28 tháng 6 năm 1937, vì nhà tù Lubyanka chật cứng nên người ta giam giữ hắn ở Butyrka trong 1 gian cùng 140 tù phạm khác, trong số đó có nhân vật “lỗi lạc” Maklevich. Kun bị giam và xét hỏi lâu hơn những kẻ khác. Bị đứng hỏi cung 10, thậm chí 20 tiếng 1 ngày cho đến khi ngã quị và chỉ còn lết về phòng giam. Tuy nhiên, hắn không chịu nhận tội lỗi.

Xét xử Bela Kun tại toà án, hắn bị tuyên là kẻ thù của dân tộc Nga! Như thế chưa đủ, ít nhất hắn là kẻ thù của 3 dân tộc: Nga-Hung-Đức. Tại đại hội CPSU lần thứ 20, đích thân Khrushchev đã xá tội cho hắn.


Bela Kun bị xử bắn ngày 29 tháng 8 năm 1938. Hắn đã phải đền những tội lỗi hắn gây ra bằng tính mạng của hắn. Nhưng tội ác tàn bạo và đẫm máu của các băng đảng mafia Do Thái khoác áo cộng sản gây ra với nước Nga không bao giờ có thể gột rửa nổi.

Tham khảo:

TẠI SAO BELA KUN PHẢI CHẾT? P1


ĐÔI DÒNG TIỂU SỬ


Bela Kun sinh tại Áo-Hung năm 1886, năm 1902 y gia nhập đảng Dân chủ Xã hội Hungary.

Dưới sự dẫn dắt của Bela Kun, ở một số nhà máy tại Transylvania đã nổ ra các cuộc đình công năm 1905. Cuộc đụng độ của thợ thuyền với cảnh sát của nhà cầm quyền dẫn đến đổ máu. Kun bị bắt và phạt tù 2 năm rưỡi. Sau khi được thả vào 1908 Kun tiếp tục  tham gia lãnh đạo đảng DCXH và công đoàn thợ mỏ tại Kolozhvare. Năm 1913 Kun làm người phát ngôn của đảng, Trong WW-I, hắn chiến đấu trong phe Áo-Hung và bị Nga bắt.

Trong quá trình giam giữ ở Urals, Bela Kun “giác ngộ cách mạng” và học tiếng Nga, y gia nhập đảng Lao động dân chủ xã hội Nga năm 1916 và làm trong tổ chức đảng CS tại Tomsk từ 1917.

Năm 1918, Kun tham gia thành lập chi nhánh đảng CS Nga và tổ chức đội tiền phong của đảng tại Hungary, sau đó tham gia nội chiến, chống Đức, Czech và Bạch vệ Kolchak. Kun rất tích cực viết bài cho 2 tờ báo "Pravda" và "Izvectia". Chính Kun tham gia vào các cuộc hành quyết “kẻ thù của giai cấp” ở Siberia – được biết đến như cuộc hành quyết đẫm máu nhất trong thời kỳ CS nắm quyền.

Kể từ tháng 5, 1918 Kun được bổ nhiệm làm đại diện nhóm nước ngoài tại đảng CS Nga. Năm 1920 là thành viên Hội đồng quân sự cách mạng của Mặt trận phía Nam. Các năm 1921-1923, y giữ chức vụ cao trong tổ chức đảng CS tại Ural.

Kể từ 1921, Kun là thành viên ban chấp hành đảng CS Nga và chỉ đạo các hoạt động bất hợp pháp, đồng thời làm chủ tịch đảng CS Hungary. Kể từ 1928, Kun thường xuyên sống ở Nga và là nhân vật hoạt động tích cực.

Năm 1938, y bị bắt và bị xử bắn ngày 30 tháng 12 năm 1939, nhưng thời Khrushchev được “minh oan”.

Vậy Bela Kun có những tội lỗi gì?

TỘI ÁC Ở CRƯM

Mảnh đất Áo- Hung là cái nôi của những cái tên Do Thái lỗi lạc, kể cả Do Thái Hitler. Khủng bố đỏ (Red Terror) hay “Đại thanh trừng” (Great Purge) là những khái niệm phương Tây chỉ những cuộc tàn sát đẫm máu sau 1917. Nhưng không bao giờ có tên những gã đồ tể Do Thái hay tên nạn nhân là người Nga. Làm thế nào mà những gã Do Thái khắp nơi trên thế giới lại yêu thương giai cấp vô sản Nga quá mức đến nỗi đổ xô cả đến Nga làm cách mạng bằng tiền của ông chủ Rothschild ở London?

Nhà nghiên cứu phương Đông Armin Vamberi, nhà cách mạng Bela Kun, nhà tư tưởng Zionism Theodor Gertsl và Max Nordau, nhà văn Arthur Koestle hay nhà tài phiệt George Soros thời nay. Cũng có các nhà văn đương đại Victor Nekrasov, Vladimir Voynovich, Vasily Aksyonov hay Alexander Prokhanov.

Nhưng nhà “cách mạng” Bela Kun hoàn toàn khác.

Năm 1919, Bela Kun trở về Hung làm cách mạng tương tự CMT10 Nga. Nhiều tháng phiêu lưu thất bại nhưng cuối cùng cũng thành công và lại xảy ra các vụ bắn giết hàng loạt. Kun leo vào bộ máy lãnh đạo làm Ủy viên hội đồng hải ngoại(!?) nhưng người Hung nhanh chóng nhận ra sự bất tài và hung bạo, Kun sớm mất uy tín và trở về Nga làm thành viên Hội đồng quân sự cách mạng phía Nam do Mikhail Frunze lãnh đạo.

Sau khi binh lính Pyotr Nikolayevich Wrangel rút quân khỏi Crimea, Bela Kun được bổ nhiệm làm lãnh đạo Revkom của Crimea. Bạn chiến đấu của hắn, Rosalia Samoylovna Zemlyachka cũng được Moskva bổ nhiệm làm thư ký vùng. Bắt đầu xảy ra các cuộc tàn sát hàng loạt như ở Ural, ở Hung hay bất kỳ nơi nào hắn đến. Nhưng cũng cần nói, mảnh đất đầy dấu ấn Sa Hoàng này có những lực lượng cận vệ bảo hoàng không dễ buông vũ khí và Xô Viết đã đánh giá thấp họ. Để thúc giục binh lính cận vệ đầu hàng, chỉ huy mặt trận Mikhail Frunze viết thư (cả Kun cùng soạn thư) gửi các sĩ quan của Wrangel hứa hẹn ân xá và ông ta chịu trách nhiệm không cho phép họ bị xét xử bởi chính quyền mới. Nhưng rất nhiều sĩ quan bạch về đã từ chối ra đi cùng Wrangel, họ vẫn ở lại Crimea.

Để hiểu các sự kiện, cần đọc chương "Crimea sau Wrangel" trong cuốn “Khủng bố đỏ ở Nga” của S. P. Melgunova. Trong sách dẫn những tuyên bố thẳng thừng của Bela Kun chỉ 2 ngày sau khi đến Simferopol đăng trên báo Crimea: "Hội đồng dân ủy Trotsky nói rằng sẽ không đến Crimea cho đến khi nào bọn phản cách mạng vẫn còn ở Crimea. Crimea là cái chai mà trong đó bọn phản cách mạng không thể nào nhảy ra – trong phong trào cách mạng, Crimea đã chậm 3 năm, chúng ta sẽ nhanh chóng thúc ép nó đến mức các mạng chung của Nga". Bức thư hứa hẹn của Frunze đã thực sự bị quên, đặc biệt khi Trotsky có quan hệ cấp cao với Frunze. Bênh cạnh đó, từ ngữ “chậm 3 năm” là của Lê Nin.

Lịch sử vẫn còn lưu giữ bức điện tín của Sklyansky làm phó cho Trotsky: "Chiến tranh vẫn tiếp tục khi Crimea còn dù chỉ 1 sĩ quan bạch vệ".

Chiến tranh đã diễn ra, dù lúc đầu là hòa bình với đề nghị sác sĩ quan bạch vệ ra trình diện. Và khi đó, các chỉ huy Crimea nhận được bức điện: Ngay lập tức bắn tất cả sĩ quan và binh lính ra trình diện”. Bức điện có chữ ký của cả Bela Kun và Rosalia Zemlyachkaya.

Ngay trong đêm đầu tiên Bela Kun đến Simferopol: 1800 người trình diện bị bắn, ở Feodosiya 420, ở Kerch 1300. Tiếp theo đó: bắn giết mọi nơi.

Đối với những kẻ thực hiện lệnh hành quyết tỏ ra là quá tải. Ở Feodosiya, ví dụ, cần đến 120 người mỗi đêm. Ở Kerch chúng đưa họ lên những cái xà lan, vài trăm người 1 lượt, đẩy ra biển và đánh chìm.


Ảnh: hành quyết bạch vệ

Nhưng không phải tất cả đều ra trình diện. Vì vậy phải tiến hành các vụ bắt bớ. Ở Simferopol có 1200 người bị bắt từ 19-29 tháng 12 năm 1920 và số phận họ không tránh khỏi như những người trình diện. Còn ở Krymtayev là 5500 bị bắt và bắn chết.

Trong 3 thành phố lớn Sevastopol, Balaklava và Melgunov có 29 nghìn người bị hành quyết. 500 thợ bốc vác ở cảng Sevastopol, những người giúp đỡ cho binh lính của Wrangel lên tàu đã bị bắn, chúng bắn cả những người đau ốm, bị thương, bác sĩ, y tá từ thiện chăm sóc cho bạch vệ, ví dụ ở Alupka là 272 người. Đôi khi, đích thân Bala Kun tham gia hành quyết, có lẽ để hắn không quên cảm giác giết người và lấy nhuệ khi cho những kẻ thi hành.

Ở vùng núi có các nhóm “xanh”. Bela Kun hứa hẹn ân xá. Tin tưởng Kun, nhóm “xanh” do thủ lĩnh Tatar là Malambutov đứng đầu xuống núi trình diện. Họ bị buộc ký vào các giấy đầu hàng, bị các toán đặc vụ dẫn giải quay lại núi và chỉ điểm các căn cứ, những nơi ẩn nấp. Sau đó Bela Kun cho bao vây và bắt giữ. Tất cả bị bắn chết dù đầu hàng hay bị bắt. Cả thủ lĩnh Malambutov cũng bị Kun bắn chết, còn trên báo thì viết rằng Malambutov bị bắn vì làm “gián điệp”.

Tác giả của tư liệu cho bài viết này đã ghi chép lại tất cả những sự kiện bi thảm, đẫm máu này bởi đau đớn là người sinh ra và sống cả cuộc đời ở Simferopol. Thế hệ này qua thế hệ khác ở đây vẫn giữ những ký ức kinh hoàng về tên đồ tể Cộng Sản Do Thái Bela Kun – xin lỗi! Hắn là tên đồ tể Do Thái không cần núp bóng cộng sản và che giấu thù hận sắc tộc. Nhưng điều trớ trêu, cho đến tận ngày nay, vẫn còn đường phố mang tên hắn ở Simferopol. Trong video là 1 nhóm người đòi loại bỏ cái tên này ra khỏi thành phố. Hãy nghe họ nói.



Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

PUTIN ĐÃ RA QUYẾT ĐỊNH!

Путин принял решение

Евгений Сеньшин, 01 октября 2013 
Tôi đã chuẩn bị – Evgeny Senshin




Противостояние в российской элите достигло предела
XUNG ĐỐI TRONG GIỚI BỀ TRÊN NGA ĐÃ ĐẾN GIỚI HẠN

Nhà kinh tế Nga Mikhail Hazin nêu 1 phiên bản của mình về giải quyết xung đột bên trong căng thẳng của giới “bề trên” Nga. Ông cho rằng V. V. Putin đã tuyên chiến với 1 bộ phận bề trên "Nga", khi mà chúng tiếp tục phụng sự bộ tộc Rockefeller và IMF... Theo ông Hazin, đó là cuộc chiến với Rothschild và IMF trong không gian Nga.

Putin đã ra quyết định. Đã có 2 lần trong lịch sử Nga. Đó là tuyên chiến.




Ông Ttg Dmitry Medvedev đưa ra vấn đề dứt khoát: hoặc là thay đổi mô hình kinh tế quốc gia – hoặc là chúng ta lăn xuống hố. Bộ trưởng kinh tế Alexey Ulyukaev nói cùng điều này tại Diễn đàn đầu tư Sochi. Theo Hazin, nhà kinh tế Nga nổi tiếng, giám đốc công ty tư vấn "Neokon", phát biểu của Medvedev – chỉ là 1 biểu hiện nhợt nhạt của cuộc chiến nhóm lợi ích bề trên Nga, mà đứng đằng sau nó là những quyền lực đầy sức mạnh. Putin hợp lực với ai, Obama và Rothschild? Ai chống lưng cho Medvedev và Ulyukaev?

– Mikhail, cuối tuần trước Ttg Dmitry Medvedev đã công bố bài báo về lựa chọn kinh tế Nga. Ngữ nghĩa chung của nó: nhà nước cần phải chặt chẽ và hiệu quả, cần tạo môi trường đầu tư hấp dẫn (điều này đoán là cả cải tổ tư pháp), cùng với xã hội kiểm soát độc quyền, hỗ trợ kinh doanh, giáo dục và sáng tạo, phát triển các vùng, nhưng trợ giúp sản xuất phi cạnh tranh 1 cách phi lý và nhiều điều khác cần phải chuẩn bị để rút bớt, để thay đổi, để tìm cách làm mới, để bỏ qua, nếu không chúng ta sẽ rơi vào vực thẳm. Nhưng tất cả các sáng kiến này sẽ dẫn đến nhiều xung đột. Liệu chính phủ Medvedev có sẵn sàng đối phó với chúng?

– Đầu tiên, tôi không đọc bài báo Medvedev. Chẳng có thì giờ để đọc những dòng chữ vớ vẩn. Thứ hai, thực sự là lạ: Vladimir Putin tuyên bố là cần thiết nâng cao mức sống và thực hiện Sắc lệnh tháng 5 (lời hứa tranh cử ghi thành sắc lệnh sau khi được bầu), còn vị Ttg của ông thì lại “lờ mắt" ở Hội thảo Sochi, tuyên bố rằng chẳng có gì cần thiết phải giữ công ăn việc làm. Cái gì vậy? Để giải thích, cần nhìn lại 2 thập kỷ trước 1 chút.

Cho đến 1 lúc nào đó thế giới này chỉ còn duy nhất đầu sỏ tài phiệt quốc tế. Còn tất cả quan chức của chúng ta, những kẻ ngoi lên năm 1991, là được dựng lên dưới trướng giới đầu sỏ này. Chỉ đơn giản là vì đã chẳng có ai được đưa lên. Còn người theo Lenin hay Stalin không xuất hiện. Phía trước là khủng hoảng. Bởi vì đâu? Nguyên nhân của nó đã được mô tả bởi Adam Smith, theo đó, để phân công lao động sâu cần thiết phải mở rộng thị trường. Lần mở rộng mãnh liệt là Thế chiến 1, sau đó lần thứ 2 là Thế chiến 2. Thời kỳ USSR sụp đổ chỉ là sự mở rộng nhỏ. Còn lúc này, ngay cả việc mở rộng thị trường cũng không thể. Làm thế nào để cứu vãn tình hình? Cần có đồng thời những nhu cầu. Bằng cách nào? Cho dân chúng vay tiền, nhưng ngày nay, dân chúng đã vay quá nhiều tiền. Nghĩa là, cần thay đổi hệ thống tài chính, đưa ra đồng tiền mới và tín dụng mới cho họ. Năm 2011 (IMF) quyết định sẽ thiết lập NHTW của các NHTW, nó sẽ đưa ra đồng tiền đặc biệt và tối ưu hóa hệ thống tiền tệ quốc tế. Và nếu như tất cả giới chính trị gia nằm trong sự nuôi nấng của tài phiệt quốc tế, họ không thể từ chối 1 quyết định như vậy.

Điều mà IMF cần làm là để cho chính IMF không còn hoạt động. Ở đây, giám đốc IMF Dominique Strauss-Kahn đã bị đốn bằng đòn "dưới thắt lưng", cáo buộc hiếp dâm bởi người hầu Guinea. Ông ta từ chức. Người tôi quen biết, làm trong Phủ tổng thống đã gọi tôi thế nào đó và hỏi: "Vấn đề của Strauss-Kahn nghĩa là gì?” Tôi nói: Thế là thế nào? Anh biết đấy, họ nói, vấn đề của Strauss-Kahn là chủ đề tạo ra NHTW của các NHTW thông qua cuộc họp lãnh đạo các quốc gia G8, G20 và sau nữa.  Còn sau khi ông ta bị bắt, nó bỗng biến mất. Tôi nói: Tại sao anh lại ngạc nhiên? Kết quả là bây giờ chủ đề này không tồn tại.

Sau khi vụ Strauss-Kahn nổ ra, đã xuất hiện bàn tay Obama ở Nhà Trắng. Đã không ai dám cố thử 1 lần nữa, bởi tất cả đã hiểu ra, nếu có ai đó chống đối, thì ngay lập tức 1 con hầu nào đó sẽ đến.

Có sự chia rẽ trong giới đầu sỏ. Nhóm đầu (gồm Obama) cho rằng cần thiết phải cải tổ toàn bộ hệ thống tài chính: làm xuất hiện 1 vài trung tâm tiền tệ độc lập, cơ bản là dollar, euro, yuan, rupee và ruble (đồng ruble có thể dựa vào cơ sở mở rộng mạnh mẽ Customs union).

Nhóm khác (nhóm IMF) cho rằng cần giữ mọi thứ như đã có và giành lại FED. Họ bắt đầu thúc đẩy Larry Summers vào vị trí của FED. Thập kỷ 90, vị này đã khuyên nhủ Chubais làm thế nào để cải tổ ở Nga. Một kẻ nhiều mặt, không có chỗ để đặt niềm tin vào kẻ này. Thậm chí ở Mỹ, ông ta bị gọi là kẻ có tật ăn cắp. Obama và phe nhóm của ông ta không ưa điều đó và bị tuyên: nếu các vị làm phiền, thì chúng tôi sẽ thu xếp cho quí vị 1 cuộc khủng hoảng vào năm 2014. Nhưng sau đó vấn đề Summers đã được giải quyết. Hắn đã rút lui. Ngày hôm sau,  Putin đọc thông điệp tại Câu lạc bộ Valdai, nói rằng Nga cần sự đồng thuận mới và homosexuality không phải là thể loại của họ cùng nhiều điều khác. Anh có hiểu ngọn gió thổi từ đâu?

– Xung đột trong giới đầu sỏ phản ánh vào các nhóm quyền lực Nga như thế nào?
– Cùng với những quá trình này và sau vụ Strauss-Kahn, giới bề trên Nga của chúng ta cũng chia ra làm 2 nhóm. Một trong số họ quyết rằng cần phải phát triển Trung tâm tài chính độc lập, còn nhóm khác – thì cho rằng cần duy trì tình trạng phụ thuộc dưới IMF và cần đàn áp mọi nỗ lực đòi độc lập dưới bàn tay sắt. Hợp tác của nhóm đầu là Rothschild, còn nhóm thứ hai, dĩ nhiên là IMF ((Rockefeller). Ở chúng ta, những ai "đần chính trị” gọi họ là "phe cánh" hay "liberals" thì kết bạn với IMF. Còn những ai gọi là “yêu nước" và "Siloviki" thì kết bạn với Rothschild.

Nhà Rothschild bắt đầu thay đổi cơ bản chính sách của mình. Ví dụ, họ đã "vứt bỏ” các cựu đối tác – Vekselberg, Friedman và một số khác. Họ cũng bán tài sản ở TNK-BP cho Igor Sechin, người mà trước đó truyền thông phương Tây gọi bằng danh tiếng "Gebna (KGB) máu". Vekselberg nói gì? "Khi tôi nắm  TNK-BP, tôi là kẻ được trọng vọng trên thế giới và nếu tôi bán nó, thì trở thành đơn giản là Do Thái giàu có". Giao kèo này theo quan điểm của Rothschild nhìn chung chẳng là cái gì hết. Họ nhận được cái gì khi bán tài sản thật? Những tập giấy mà chính họ có thể in ra. Nhưng thực sự đó là một liên minh chiến lược. Họ chứng tỏ mình có thể làm bạn với ai ở Nga.

– Đó là Rothschild đã sẵn sàng rời bỏ hệ thống đô la thế giới và tạo ra các khu vực tiền tệ?
– Họ đã chuyển trụ sở của họ từ London sang Hong Kong.

– Xung đột của các nhóm Nga tiến triển như thế nào?
– Bên trong giới bề trên đã phân ly. Một nhóm do Voloshin giám sát đã bắt đầu tiến trình để tước đoạt tính hợp pháp của chính quyền Putin, hay còn gọi là "Tiến trình Đầm lầy”. Mục đích của ông ta là không cho phép Putin vào được điện Kremlin với ủy nhiệm từ dân chúng và có quyền lực để quét dọn các băng nhóm bề trên. Nhiệm kỳ đầu tiên, Putin đã nhận ủy nhiệm của giới bề trên. Nên ông không thể làm gì ai, như khi được thuê làm CEO không thể thay đổi cấu trúc Hội đồng quản trị.

Tiếp theo vấn đề bắt đầu với thành lập Liên minh thuế quan. Ban đầu, nó được giám sát bởi Sergey Glazyev, nhưng ông này sớm bị trục xuất ra khỏi vị trí Ban thư ký chịu trách nhiệm của Liên minh. Thực sự Victor Khristenko đã thay Glazyev, cùng với Igor Shuvalov họ bắt đầu làm chậm sự phát triển của Liên minh hải quan. Còn Glazyev được bổ nhiệm vào vị trí cố vấn tổng thống cùng lúc với lựa chọn thành viên ban điều hành NHTW. Điều này xảy ra vào tháng 8 năm 2012. Sau đó, phe Liberal quyết rằng vị trí lãnh đạo NHTW – đó là tài sản riêng của họ. Họ muốn đưa Alexey Ulyukaev vào vị trí này. Nhưng họ đã không thành công. IMF bắt đầu báo động, tuyên rằng Ulyukaev là ứng viên thích hợp cho vị trí này. Và thời điểm này, cái tên Glazyev lại được gọi. Ai đã gọi tên ông ấy anh có nhớ không? Guardian newspaper. Đó là tờ báo đã đăng Snowden và ông bạn gần nghĩa Assange. Đó là tờ báo của Rothschild. Giới "Liberals" lên cơn cuồng loạn, họ chạy đến Putin và kêu ca rằng Glazyev "sẽ đốt cháy” quan hệ với IMF và có thể sẽ khuấy lộn tăng trưởng kinh tế dự tính. Cái gì tiếp theo? Sau khi Putin tuyên bố Elvira Nabiullina là lãnh đạo NHTW (mà không phải Ulyukaev), là khủng hoảng đảo Cyprus và rõ ràng kinh tế Nga bắt đầu suy thoái.

– Cái gì tiếp theo?
– Hai kịch bản có thể. Một là giữ hệ thống tiền tệ hiện tại và xóa sạch các cam kết tài chính bằng chiến tranh. Những kẻ ủng hộ kịch bản này muốn gây chiến với Syria và hy vọng Iran sẽ tấn công Israel, bắt đầu một đảo lộn mới, và khi nó xảy ra, có thể xóa bỏ khá nhiều cam kết.

Nhóm khác mà Obama phụng sự lại cho rằng không thể tung hê tất cả và cần thiết phải tạo ra những khu vực tiền tệ mới. Nhưng hiện Obama đang trong tình cảnh khó khăn. Ông ta sẽ không thích Mỹ đánh mất vai trò lãnh đạo. Nhưng nếu anh đọc bài phát biểu gần đây của Obama tại UN, thì ở đó ông ta phát biểu thẳng thắn: "Các vị, chúng tôi không còn sức lực để giữ hoàn cảnh trong tầm kiểm soát. Nếu các vị không giúp chúng tôi, thì chúng tôi sẽ rời bỏ vị thế quốc tế và các vị sẽ trở nên tồi tệ hơn".

– Còn điều gì sẽ xảy ra với nền kinh tế của đất nước chúng ta?
– Khủng hoảng kinh tế ở đất nước chúng ta mang tính khách quan. Chúng ta đang trong trạng thái sụt giảm. Kể từ đầu (2013) GDP đã giảm 2-2,5%, đến cuối năm sẽ là 3-3,5%. Chính phủ đang cố tìm cách giảm giá đồng ruble. Bên cạnh đó, chú ý rằng giá xăng tăng nhanh như thế nào? Nói gì về điều đó? Chúng ta hút dầu, chúng ta chế biến nó thành xăng và giá tăng. Bởi vì tất cả ngành công nghiệp dầu của chúng ta phải gánh nợ ở đó, cho phương Tây. Thu nhập của các tập đoàn chúng ta đang nằm ở đồng đô la, do đó thu nhập bằng đô la giảm. Và vấn đề là sự mất giá đồng ruble tăng lên. Mục đích của nó, làm mất giá đồng ruble để ngăn chặn suy thoái kinh tế. Họ làm mất giá 15% – suy thoái không chấm dứt. Theo tính toán của tôi, cần phải giảm giá đồng ruble đến 40%. Điều này là không thể. Mất giá như thế nghĩa là làm vỡ nợ hệ thống ngân hàng và các tập đoàn lớn kể cả của nhà nước. Do vậy, phá giá đã dừng lại và bắt đầu cô lập ngân sách, đó là cắt giảm chi tiêu. Phe "Liberals" sẽ chẳng còn ai tồn tại. Medvedev, và Ulyukaev vẫn còn, xin lỗi vì tất cả các biểu hiện, sẽ mang đến 1 cơn bão tuyết làm tất cả kinh sợ: các vị, sẽ sớm thôi tất cả rất tồi tệ. Khi đó họ nói, chẳng có suy thoái kinh tế nào. Nhưng mọi thứ sẽ tồi tệ… quan điểm lạ lùng.

– Ông đề nghị lối thoát nào?
– Chúng ta nhập khẩu chính thức 300-320 tỷ đô la mỗi năm, còn thực tế là đâu đó hơn 400. Chúng ta cho thấy đang bắt đầu thay thế nhập khẩu. Trong 10 năm chúng ta có thể thay thế 200 tỷ. Có thể tạo ra tăng trưởng kinh tế 5-7% mà không có vấn đề gì. Khó khăn thay thế nhập khẩu là không có thực. Kazakhstan đã bắt đầu chương trình tương tự 4 năm trước. Nó hoàn toàn có tiến triển. Mặc dù họ có vấn đề với đội ngũ kỹ sư, nhưng chương trình vẫn vận hành. Chúng ta không có vấn đề với kỹ sư, nhưng chẳng điều gì tiến triển. Đó là vấn đề. Đối với những kẻ điều hành chính phủ và NHTW, mặt trời là Washington, họ chẳng muốn tự mình lấy đi 200 tỷ từ những “ông bạn tốt”. Do đó, cho đến khi nào họ vẫn nắm quyền lực, chẳng có gì thay đổi.

– Vậy khi đó điều gì sẽ đến với môi trường xã hội?Tuyên bố của Medvedev có nghĩa là gì? Làm thế nào để đi đến chỗ nhà nước ly thoát khỏi các lĩnh vực xã hội?
– Đó là không thể bán nhân dân. Khi có cơ hội, Putin sẽ nắm lấy tình hình. Cùng lúc đó ở Mỹ và EU không có cơ hội để giữ gìn môi trường xã hội, còn chúng ta có các tài nguyên để thay thế nhập khẩu. Tại sao Putin vào tháng 4 lại kịch liệt phê bình chính phủ  về 1 thực tế là không thực hiện sắc lệnh của ông? Putin nói: tại sao các anh không thi hành? Còn Surkov thì trả lời: "Không thi hành thế nào? Ở đó tất cả các điều đã được thực hiện". Putin nói: "Còn theo nội dung?", Surkov trả lời: "Nội dung nào? 15 năm đã chẳng có nội dung nào". Tất cả biết số phận Surkov. Nhưng tiến trình này không kết thúc.

Tất cả biết, tháng 8 là tháng nặng nề. Điều gì xảy ra vào tháng  năm 2013? Tháng 8 năm này tỏ ra là, theo quan điểm của giới bề trên Nga, nhiều nặng nề hơn tháng 8 năm 1998, năm đó giới bề trên Nga đã không phải chịu đau khổ.

Năm 2013, Putin đã ra quyết định, mà trong lịch sử Nga đã xảy ra 2 lần. Lần đầu năm 1937, nó có giá không chỉ là chỗ ngồi, mà là mạng của hơn 1 nửa giới bề trên. Những năm 1950 nó có giá bí thư Ban chấp hành TW CPSU Georgy Malenkov. Putin đưa ra quyết định này khi mở hồ sơ tội phạm các quan chức cấp cao nhất là không còn cần thiết nữa. Đó là tuyên chiến. Nghĩa đen là 1 tuần rưỡi sau, lãnh đạo văn phòng tổng thống, trung tướng Bộ nội vụ Vladimir Kikot chết đột ngột. Tôi không thể bình luận thêm.

Câu chuyện tiếp theo với "Uralkali". Nhóm ủng hộ Voloshin – Shuvalov, Dvorkovich và cặn bã khác – tấn công hùng hổ vào Belarus. Người ta nói với chúng vào 1 lúc nào đó là “ngậm mõm lại!”, và họ đã ngậm. Sau đó đã rõ, người ta không chỉ mời đến Belarus 1 kẻ là Baumgertner nào đó, mà cả những kẻ đã biết như KerimovVoloshin. Ai đó lo lắng, cái gì sẽ đến với họ nếu chúng đến Belarus? Vì thế nếu ai đó có quan hệ thân cận với các công ty được Chubais hay Voloshin bảo hộ, Tôi rất khuyên là hãy tìm “sự che chở khác”…



Источник: Путин принял решение 1… 2…