Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Nhìn lại vụ tai nạn thảm khốc máy bay TWA-800 P1

Hầu hết nhân chứng quan sát thấy đều nói về một vệt sáng mà NTSB cho là hợp với đường bay của máy bay TWA-800 sau vụ nổ ở giữa thân. Bộ phim hoạt hình của NTSB nói về nhân nhân chứng được cho là có mặt ở bờ biển đã nhìn thấy vụ tai nạn. từ video: Nhìn chiếc TWA-800 bốc cháy từ bờ biển.


Trans World Airlines Flight 800 (TWA 800), chiếc Boeing 747-100, đã bị nổ tung và đâm xuống biển Đại tây dương ở gần bờ Đông Moriches, New York, đúng ngày 17 tháng 7 năm 1996, lúc 8:31 p.m. EDT, chỉ 12 phút sau khi cất cánh từ sân bay quốc tế John F. Kennedy để bay đến Rome. Tất cả 230 người trên máy bay đều thiệt mạng

Thế nhưng quá trình xét xử và kết luận vụ tai nạn này lại vô cùng phức tạp và khôi hài. Ủy ban an toàn giao thông quốc gia Mỹ - National Transportation Safety Board (NTSB) kết luận chung chung là nổ ở thùng nhiên liệu. Không có ai chính thức bị buộc tội.

TWA 800 và những giấu diếm rối như tơ vò

Phần viết này là lấy từ điều tra của nhà làm phim độc lập Jack Cashill về thảm họa máy bay TWA 800, đăng trên WorldNetDaily. Kết luận chính thức của cơ quan điều tra đã bị những dẫn chứng và lập luận của ông bác bỏ, có thể xem qua tập video "Silenced: Flight 800 and the Subversion of Justice".



James Sanders là một cựu cảnh sát quay sang làm phóng viên điều tra, ông là đồng tác bài viết này, tác giả "The Downing of TWA Flight 800" và "Bằng chứng bị thay đổi - Altered Evidence" trong số các cuốn sách khác. 

Buổi tối ngày 17 tháng 7 năm 1996, khi Mike Wire rời phòng máy trên bãi biển Beach Lane Bridge để hít thở khí trời trong lành, ông không biết mình lại biến thành trung tâm của một trong những vụ giấu diếm chính trị bị nổ tung nhất trong lịch sử nước Mỹ. 

Wire đóng vai trò quan trọng này khi kết hợp của các yếu tố không giống và không liên quan, trong số đó có sự xảo quyệt liều lĩnh của CIA, một chút thiếu suy nghĩ của bộ máy quan liêu NTSB, một trượt ngã dường như rất dài của FBI, công việc thám tử có đôi mắt sắc bén làm việc chuẩn xác trong Reed Irvine Media, và trên tất cả, tính cách kiên quyết của Mike Wire, sự cam đảm mà CIA từng đánh giá thấp. 

Wire, một người trong liên đoàn “cối xay” từ ngoại ô Philadelphia, đã làm việc cả ngày trên cầu Westhampton. Vào cuối ngày, ông ngả tấm thân vạm vỡ vào thành cầu nhìn về phía biển xa phía chân trời.

Vào đúng lúc đó một vệt sáng trắng đập vào mắt ông. Mười hai ngày sau, trong một cuộc phỏng vấn dài 90 phút tại nhà ở Pennsylvania, ông nói với nhân viên FBI "một anh chàng thực sự tốt" chính xác những gì ông nhìn thấy. Bản ghi âm này được gọi là "302": 

"Wire nhìn thấy một vệt sáng trắng đã di chuyển lên trời từ mặt đất tạo một góc khoảng 40 độ. Wire mô tả ánh sáng trắng như một thứ lấp lánh và nghĩ rằng nó là một loại pháo hoa. Wire nói rằng ánh sáng trắng là ‘díc dắc’(sic) khi nó bay lên, và đỉnh của nó sáng trắng hình vòm cung trùm lên và biến mất khỏi tầm nhìn của mình... Wire nói ánh sáng trắng bay ra phía ngoài từ bãi biển ở hướng nam-đông nam."

Sau khi ánh sáng trắng biến mất, tiếp tục trong 302, Wire "nhìn thấy một ánh sáng màu cam xuất hiện như là một quả cầu lửa". Mô tả như thế, bằng cách này, là phù hợp với mô tả của Wire cho FBI một vài ngày trước đó qua điện thoại và trùng hợp hoàn toàn với những gì các nhân chứng khác quan sát thấy trong các thử nghiệm tên lửa của NTSB: vệt khói trắng, zig-zag, cái vòm, biến mất. Vào cuối của đoạn băng 302, các nhân viên đã thêm vào các chú thích mỉa mai, rằng Wire "mong muốn hợp tác theo bất kỳ cách nào ông có thể và có thể tái liên lạc bất cứ lúc nào." 

Wire hầu như không một mình khi nhìn thấy điều này. Bảy trăm ba mươi lăm công dân khác đã chia sẻ những quan sát của họ về vụ tai nạn với FBI. Các mô hình trong lời khai của họ là không thể phủ nhận, là những lóe sáng sau lóe sáng, vệt khói sau vệt khói, zig-zag sau zig-zag. 

Ít nhất 96 trong số các nhân chứng nhìn thấy vệt sáng bay lên khỏi đường chân trời. Nhiều người thấy vụ nổ từ một góc độ rõ ràng hơn Wire. Ít nhất bốn trong số họ, ví dụ, nhìn thấy mũi của máy bay bị thổi tung ra; hai trong số những chia sẻ thông tin này với FBI ngay cả trước khi các nhà chức trách biết mũi máy bay đã rơi xuống đầu tiên. Wire không nhắc lại chi tiết này. Ông đã rời khỏi Long Island về nhà vào sáng hôm sau trước khi bất kỳ câu chuyện nào có thể lan truyền. Đã có một đồng nghiệp không báo cho FBI với những gì Wire đã nhìn thấy, Wire không có vai diễn nào trong bộ phim truyền hình để chờ. 


Ảnh từ video mô tả của CIA, mũi rơi xuống như thân máy bay bay lên như... tên lửa!


Sau tháng 7 năm 1996, các cuộc phỏng vấn, Wire trở về cuộc sống thường ngày bình yên của ông ở Pennsylvania. Ông ít quan tâm đến chính trị và ít lên mạng Internet, ông không theo đuổi những tranh cãi đang bùng lên xung quanh vụ tai nạn. Wire đã, tuy nhiên, xem cách CIA tái tạo lại chuyến bay do FBI trình bày vào tháng 11 năm 1997, ít nhất là phiên bản rút gọn trên tin tức. Ông coi đây là một lược đồ tạm thời để làm yên lòng công chúng và hoàn toàn không biết gì về vai trò của mình trong đó. 


Video của CIA này, tuy nhiên, được chứng minh là yếu tố trọng tâm, dễ thấy nhất của một chiến dịch đánh lạc hướng thông tin, làm mất uy tín các nhân chứng. Trong một chuỗi hoạt hình, CIA lập luận rằng khi mũi của máy bay bị phá vỡ do một vụ nổ tự phát trong thùng dầu ở tâm, máy bay bị hất lên và bay lên như một tên lửa đến cao hơn 3.000 feet. Theo CIA, cái bay lên này, không phải là một quả tên lửa, thứ mà các nhân chứng gồm 736 người chính thức nhìn thấy. 

Quên khoảng khắc thế giới hàng không nhất trí nhưng từ chối tất cả kịch bản này. Quên, cũng thế, hoàn toàn không có bất kỳ nhân chứng nào trong 302 của FBI hoặc trong các phác họa đi kèm, người ta tập trung vào Mike Wire trong việc tạo video. 

Vì những lý do không được giải thích đầy đủ, CIA đã chọn để xây dựng hồ sơ dựa thẳng vào lời khai của Mike Wire. "Các nhà điều tra FBI xác định chính xác nơi mà các nhân chứng đang đứng," người kể chuyện của CIA đóng vai Wire nói trong khi video cho thấy sự vụ nổ từ góc nhìn của ông trên bãi biển Lane Bridge. "Ánh sáng trắng nhân chứng thấy là rất giống như chiếc máy bay có khả năng chiếc máy bay đang bay lên cao và nhòa đi sau khi nó nổ hơn là một tên lửa tấn công máy bay." 

Để chắc chắn, phiên bản của các sự kiện này không trung thực với tất cả các chi tiết Wire đã khai trong 302 từ tháng 7 năm 1996, ghi nhận khi trí nhớ của ông đang là rõ nhất. Các hình ảnh hoạt họa của CIA, độ dốc leo lên "40 độ" của Wire đã thành một thứ trong khoảng 70 hoặc 80 độ. Nó làm giảm sự di chuyển của vệt khói rõ ràng trong không gian ba chiều, từ phía nam và phía đông "ra ngoài từ bãi biển" cho đến khi nhỏ đi, đốm sáng hai chiều xa bờ. Nơi nó phát nổ có thể nhận thấy về phía tây của nơi Wire còn nhớ rất rõ. Đáng chú ý nhất, nó hoàn toàn bỏ qua tuyên bố của Wire rằng “cái gì đó” bay lên "lên trời từ mặt đất" và đặt góc nhìn đầu tiên của ông 20 độ trên đường chân trời, chính xác vào nơi chiếc máy bay TWA-800 sẽ được nhìn thấy. 
  
Ảnh: xác máy bay đượng dựng lại để tìm nguyên nhân;

Thật kỳ lạ, tuy nhiên, người kể chuyện CIA lặp đi lặp lại tuyên bố của Wire rằng đối tượng bay "zig-zag", mặc dù chẳng có CIA cũng không phải là hình ảnh hoạt hình của NTSB chứng tỏ máy bay đã hỏng bất cứ cái gì ngoài sự bay lên trơn tru hoàn hảo theo quĩ đạo elip. 

Câu hỏi đặt ra cần phải hỏi: Làm thế nào để CIA có thể tái tạo sự kiện với trệch hướng rất rõ ràng như vậy so với bản gốc và các chi tiết trong 302? Đây là những gì cơ quan báo cáo miệng với NTSB và đó là cái để NTSB sao chép và phát hành với sự quan liêu kém hiểu biết. (NTSB Witness document, Appendix FF, Docket No. SA-516, April 30, 1999):

Bản phân tích số 1 của CIA: "Hãy để tôi nói cái gì khác về nhân chứng này (Wire) bởi tôi nghĩ đó là thú vị Ông là một nhân chứng quan trọng đối với chúng ta và chúng ta yêu cầu FBI nói chuyện với ông ta một lần nữa, và họ đã làm (nhấn mạnh của chúng ta). Trong mô tả ban đầu của ông ta, ông ta nghĩ rằng đã nhìn thấy pháo hoa và có lẽ pháo hoa đấy có nguồn gốc trên bãi biển phía sau nhà. Chúng tôi đã đi đến địa điểm đó và nhận ra rằng, nếu ông ta chỉ nhìn thấy chiếc máy bay, thì ông ta sẽ không thấy ánh sáng xuất hiện từ phía sau mái của ngôi nhà đó, ánh sáng sẽ thực sự xuất hiện trên bầu trời. Nó đủ cao trên bầu trời như nó sẽ phải xảy ra. 


"Khi được tái phỏng vấn, ông ta cho biết đó thực sự là những gì đã xảy ra. Ánh sáng đã xuất hiện trên trời. Bây giờ, khi FBI nói với chúng ta rằng, chúng ta thậm chí còn thoải mái hơn với lý thuyết của mình. Ông ta cũng mô tả, được yêu cầu mô tả cao như thế nào trên trời qua nóc nhà mà ông ta nghĩ rằng ánh sáng đã xuất hiện, và ông ta nói như thể - nếu bạn tưởng tượng một cột cờ trên đỉnh ngôi nhà, sẽ là như thể nào nếu trên đỉnh hoặc ngọn của cột cờ".

Nếu ông ta có thể tập trung ý kiến chính trị, Tổng chưởng lý John Ashcroft có thể khởi động một cuộc điều tra nhằm vào tội lỗi giấu diếm thảm họa TWA 800 với không gì hơn là chuỗi hoạt hình của CIA và các tài liệu bên trên, bằng chứng rõ ràng và thuyết phục của một âm mưu cản trở công lý như một công tố viên có thể hy vọng có được.
  
Tại sao? Đây là lý do tại sao: FBI không bao giờ tái liên lạc với Mike Wire sau tháng 7/1996. Ai đó tiến hành phỏng vấn đã trút ra toàn bộ cái chi tiết “cột cờ” kỳ quái. (Thật kỳ lạ, David Mayer của NTSB đã sáng chế ra đầy đủ cả "hai cột cờ" để làm mất uy tín nhân chứng quan trọng số 649). Một số kẻ bên trong hoặc CIA hoặc FBI, hoặc cả hai, đã cố ý và trắng trợn làm hỏng cuộc điều tra về cái chết bi thảm của 230 người dân vô tội. 


Joan Wire, vợ của Mike, đã có một cuộc gọi từ một kẻ cho là nhân viên FBI sau tháng 7 năm 1996, nhưng khi Mike Wire gọi lại số này, ông thấy nó là nhà xuất bản New York, cho rằng có gian lận và ông đã từ chối nói chuyện.

Nếu có cuộc phỏng vấn tiếp theo của FBI, cần có sự theo dõi hoàn chỉnh với 302, địa điểm, và tên của nhân viên. Tổng chưởng lý có thể bắt đầu cuộc điều tra của mình bằng cách yêu cầu FBI công bố. Nhưng là không thể.

Bên cạnh đó, ngay cả khi FBI quyết định gọi trở lại, Wire sẽ không thay đổi lời khai của mình. Ông đã không thay đổi nó cho đến ngày nay. Khi ông và Joan trở lại Westhampton để giúp chúng tôi dựng video, "Im lặng", ông nói và cho chúng tôi thấy chính xác những gì ông nói ban đầu với các nhân viên trong 302 của mình, mặc dù ông đã không tự nhìn thấy tư liệu về chính mình. Đối với hồ sơ, Wire không nhận được thù lao cho chuyến đi này, ngay cả đối với đi du lịch.  

Wire không có lý do gì để nói dối. Trong thực tế, ông và Joan nhận thức đầy đủ về những hậu quả có thể của việc nói sự thật. Ông nói, "tôi hiểu được sự dính líu với các ông lớn." Wire nói nhẹ và dè dặt, ông đã phục vụ trong quân đội Mỹ tại Hàn Quốc thời kỳ chiến tranh Việt Nam, vẫn tin tưởng sâu sắc vào khái niệm về nhiệm vụ. "Nếu chúng ta không đứng lên vì đất nước", ông hỏi một cách hoa mĩ, "ai là người sẽ?"

Câu hỏi còn nguyên: Tại sao, trong tất cả các nhân chứng, CIA lại không chọn ai khác ngoài Mike Wire? Nhiều người khác, bao gồm cả các nhân chứng quan trọng như Major Fritz Meyer và Paul Angelides, chưa bao giờ tuyên bố thấy vệt ánh sáng bay ra khỏi đường chân trời. Lời khai của họ có thể là dễ dàng hơn để gian lận.
  
Nhưng phỏng đoán tốt nhất: ghia âm 302 có những thông tin khá chi tiết về nghề nghiệp và nơi cư trú. Có nhiều thứ để CIA có thể suy ra từ họ về thu nhập và truy cập phương tiện truyền thông. Hầu hết các nhân chứng đều ở bờ biển phía nam giàu có của Long Island, nhìn các sự kiện từ trên thuyền của họ, từ nhà nghỉ mùa hè của họ, từ các câu lạc bộ du thuyền của họ. Một nhân chứng, thợ cơ khí khiêm tốn từ Philadelphia, nhìn thấy nó trong lúc nghỉ làm công việc của mình trước khi về nhà vào sáng hôm sau. Bạn sẽ chọn ai?

Người ta phải trả tín dụng ở đây vào lúc đó. CIA chết tiệt cũng gần như đã bỏ đi với nó. Wire trải qua bốn năm sau hoàn toàn không biết gì về những sự kiện đã xảy ra. Ông đã không thấy những thứ kỳ cục được dàn dựng bởi FBI, ông đã có thể vẫn không hề hay biết.

Trong ghi âm 302, các nhân viên phỏng vấn từ tháng 7 năm 1996 đã bỏ quên một lần để tận dụng "Wire". Các nhân viên FBI biên tập 302 trước khi phát hành công khai đã quên xóa "Wire" đi, chỉ vì wire là một danh từ chung, lại không viết hoa. 302 cũng có cả thành phố quê hương của Wire. Reed Irvine của AIM, những ai siêng năng theo đuổi vụ này trong nhiều năm, nắm bắt được sự không nhất quán, tìm thấy tên của Wire trong danh bạ, và gọi. Cuộc gọi như thế đã không diễn ra cho đến tận mùa xuân năm 2000. Và chúng ta có toàn bộ các câu chuyện như đã kể.

Còn phần còn lại, như họ nói, đã là lịch sử. Một lần nữa lại là lịch sử, chẳng còn thay đổi được gì.

Video tài liệu được làm rất tuyệt vời của Jack Cashill, "Im lặng: Chuyến bay 800 và sự lật nhào pháp lý” "Silenced: Flight 800 and the Subversion of Justice" đã có ở nhiều nơi trên mạng. Dù sao thì các bạn hãy bỏ chút thì giờ để xem, coi như là không uổng phí công lao của Mike Wire và Jack Cashill.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét