Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Dân chủ hóa, NGO và các cuộc cách mạng màu - P.3

NGO dân chủ hóa

Bước ngoặt đưa các NGO lên hàng đầu trong việc thúc đẩy dân chủ-toàn cầu hóa là quyết định của chính quyền Reagan thành lập “Quỹ bảo trợ dân chủ Quốc gia” (NED - National Endowment for Democracy) vào năm 1983 để đảo ngược ảnh hưởng của Liên Xô. Với tuyên bố để "tăng cường thể chế dân chủ trên toàn thế giới thông qua những nỗ lực phi chính phủ", NED được xây dựng như một nền tảng bán chính phủ, được tài trợ bởi chính phủ Mỹ qua các NGO khác như Viện Dân chủ Quốc gia về các vấn đề quốc tế (NDI), Viện Cộng hòa Quốc tế (IRI), Quỹ Quốc tế về hệ thống bầu cử (IFES), Viện nghiên cứu và trao đổi Hội đồng quản trị Quốc tế (IREX), và Freedom House.

Các NGO này lần lượt "nhắm mục tiêu" vào các nước độc tài qua một loạt các chương trình hoạt động. Chủ tịch đầu tiên của NED, Allen Weinstein, thừa nhận công khai rằng "rất nhiều những gì chúng ta làm ngày nay đã được thực hiện bí mật 25 năm trước đây bởi CIA." Tổ chức là một cỗ máy tốt trước vụ bê bối Điều tra của Quốc hội Mỹ vào “khia cạnh mềm” hoạt động của CIA gây mất ổn định và lật đổ các chế độ không thân thiện đã làm xấu mặt chính phủ Mỹ vào cuối thập kỷ 1970.

William Blum viết: "NGO giúp duy trì một độ tin cậy nhất định ở nước ngoài, mà cơ quan chính phủ Mỹ có thể không làm được." 97% kinh phí của NED đến từ Bộ Ngoại giao Mỹ (thông qua USAID mà trước năm 1999 là Usia), phần còn lại được phân bổ bởi các nhà tài trợ cánh hữu Quỹ Bradley, Whitehead và Olin. Từ quan niệm của nó và mặc dù có cấu trúc của cả hai đảng, "giới tân bảo thủ đã tổ chức kiểm soát chặt chẽ chương trình nghị sự của NED và cơ cấu tổ chức của nó."

Một nhân vật cấp cao trong chính quyền George W Bush, kẻ ký kết dự án “Thế kỷ Mỹ mới” (PNAC - Project for a New American Century), mang chính sách can thiệp nước ngoài hung hãn của Mỹ, đã ra nhiệm vụ cho NED. Mặc dù tuyên bố NED "độc lập" và "phi chính phủ", Bộ Ngoại giao Mỹ và các cơ quan điều hành khác thường xuyên bổ nhiệm nhân viên vào các chương trình của NED. Một trong những "dự án dân chủ" (tên mã cho NED trong vụ bê bối Iran-Contra) tố cáo điều đó: "Các cơ quan "tư nhân" thực sự chỉ là bình phong cho các tổ chức mà họ phục vụ, tổ chức có thể chuẩn bị một báo cáo hoặc một dự án nghiên cứu, nó sau đó đưa nó lại cho công ty tư nhân để đính kèm đầu đề của nó, như thể nó thực sự là một hoạt động hoặc khởi xướng tư nhân."

Một cuộc khảo sát các NGO đối tác của NED cho thấy một mô hình tương tự trong những ưu tiên công khai được các tổ chức tư nhân thúc đẩy. Freedom House, một trung tâm tân bảo thủ chống lưng các cuộc cách mạng màu, có một lịch sử được đứng đầu và điều hành bởi các cựu quan chức CIA cấp cao.

NDI bị chi phối bởi "diều hâu tự do" hay cánh hữu đảng Dân chủ, những kẻ tìm thấy lối đi của mình qua kẽ hở chính sách đối ngoại chính khi đảng nắm quyền. IRI bao gồm một đàn chính trị gia cực hữu đảng Cộng hòa và các đại diện lớn tài chính, dầu mỏ, và các tập đoàn quốc phòng. IFES có đầu cánh thuộc về hàng ngũ bảo thủ đảng Cộng hòa, CIA hay tình báo quân đội. IREX là trường đào tạo cho những kẻ đóng vai chính trong các cuộc cách mạng màu, là nơi cư ngụ của các chuyên gia chiến tranh chính trị, ngoại giao quần chúng và tuyên truyền trên các phương tiện truyền thông, cơ quan đối ngoại và quân đội Mỹ.

Sẽ là thú vị để chú ý rằng, các NGO nhân đạo và phát triển lại thường có mục tiêu thúc đẩy chính sách đối ngoại Mỹ, các NGO dân chủ và nhân quyền khoe khoang  mình ưu thế hơn các hoạt động tình báo và cơ quan chính phủ Mỹ. Có được điều đó là thực tế dân chủ hóa như bãi mìn chính trị nhạy cảm trực tiếp nhằm vào quan hệ quốc tế. Nó là quá quan trọng để chủ đề chính sách đối ngoại của chính phủ Mỹ giao lại dây cương cho tổ chức tự nguyện.

Vũ trang bởi cả một biển ngôn từ dân chủ xa hoa, NGO như William DeMars nói: "Chính phủ Mỹ có năng lực lớn hơn bất cứ diễn viên đơn lẻ nào khác trên thế giới để theo dõi chúng, hướng chúng, ngăn chặn chúng, hoặc lái chúng vào một hướng đã lựa chọn."

USAID thừa nhận rằng dân chủ có thể được quảng bá trên khắp thế giới mà không cần phải "là chính trị", điều đó là hư cấu hoàn toàn, bởi vì nhiệm vụ của NED và họ hàng của nó là làm thay đổi cán cân lực lượng chính trị ở quốc gia mục tiêu với cái cớ "hỗ trợ xã hội dân sự."

Bác bỏ sự chính trị hóa trắng trợn của các NGO dân chủ, Elizabeth Cohn khuyến cáo: "Sự tham vấn thân cận giữa chính phủ Mỹ và các nhóm NGO sẽ phải chấm dứt. NGO phải tự mình đặt ra mục tiêu riêng của họ và không được làm đầy tớ cho lợi ích quốc gia của Mỹ, như NED là theo sự uỷ quyền của Quốc hội.".

Từ bỏ như vậy có vẻ là dại dột đối với chủ nghĩa hiện thực trong chính phủ Mỹ, không cần phải nói, vì nó là tương tự như giết chết con ngỗng đẻ trứng vàng. Những kẻ ủng hộ cho nó, là họ hàng NED, đã có nhiều thành công để chứng tỏ. “Can thiệp để bảo vệ sự toàn vẹn cuộc bầu cử ở Philippines, Pakistan, Đài Loan, Chile, Nicaragua, Namibia, Đông Âu và các nơi khác".

Đánh giá trung lập sẽ liệt điều đó vào loại thao túng bầu cử. Bỏ qua điều trên và tính đếm đến các cuộc lật đổ thắng lợi các chính phủ dân bầu ở Bulgaria (1990), Albania (1992) và Haiti (cuối 1990), bất ổn ở Panama, Cuba và Venezuela. Phần tiếp theo sẽ chứng tỏ rằng những lông lá mới nhất của NED là những cuộc cách mạng màu.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét