Nguồn gốc ma quỉ của Rock! P7

Altamont: làm phim chết


Nhạc hội rốc lớn cuối cùng của thập kỷ 60 được tổ chức ở trường đua Altamont, ngoại ô San Francisco. Biểu diễn là Rolling Stones, giờ ở thế siêu sao rốc thế giới sau khi Beatles đã tan vỡ. Khuyến nghị biểu diễn đến từ vị gián điệp dự án MK-Ultra quen thuộc Ken Kesey.

Lần này, khán giả được quất vào cơn điên đảo, với lời ca ngợi nức nở công khai với ma quỉ. Kết quả là một cuộc truy hoan Sa tăngđúng nghĩa đen. Theo kết luận, 4 kẻ tham dự đã chết và hàng chục kẻ khác bị đánh đập thành thương. Mick Jagger, ca sĩ chính của Rolling Stones, đã chơi một phần Lucifer. Cách diễn này đánh dấu sự khởi đầu của thể loại "kim loại nặng" thịnh hành ngày nay.

Hơn 400.000 người đã tham dự buổi nhạc Altamont với sự chuẩn bị ít hơn cả Woodstock. Thực phẩm, và thậm chí cả nước uống, gần như không có. Nhưng rất nhiều ma túy lại có thể thấy. Giống như Woodstock, các buổi hòa nhạc sẽ trở là phương tiện để thử nghiệm hàng loạt các loại ma túy, đặc biệt là LSD. Tác giả Tony Sanchez mô tả cảnh tụ tập tại Altamont:

"Đến giữa sáng đã có hơn một phần tư triệu người xoay vần xung quanh, và các thứ đã trở nên hỗn loạn. Có rất nhiều axit xấu (LSD-DP) xung quanh, và đám đông phê lòi ra khắp chốn. Mọi kẻ đã bị phê lòi sọ để vượt qua hàng giờ dài trước khi nhạc hội bắt đầu - cỏ Mexico (cần sa), rượu vang California giá rẻ, amphetamines (ma túy tổng hợp)…" (Tony Sanchez, Up and Down With the Rolling Stones, p.195)

"Đến trưa mọi kẻ hầu như đã trút quần áo… Một ông đã gần như bị giết chết khi cố để bay ra khỏi cầu đua – triệu chứng phê axit. Ở cánh khác của sân khấu, 1 cậu trẻ gào lên để được giúp đỡ khi rơi vào vũng nước sâu của một con mương thoát nước. Các con nghiện phê thuốc nhìn vào kinh ngạc khi anh ta chìm dưới nước. Không ai có vẻ chắn chắn đó là thực hay ảo giác. Dù sao, chẳng có gì quan trọng, anh ta đã chết. Ở nơi khác các bác sĩ đang bận rộn để đỡ đẻ 1 cô gái sinh non cuồng loạn."

Quang cảnh xuống địa ngục sẽ tiếp tục. Rolling Stones đã thuê, 1 báo cáo giá 500 đô bia miễn phí, băng đảng xe máy Thiên thần địa ngục (Angels Hell) hoạt động như bảo vệ an ninh cho các buổi nhạc. Thanh toán thực tế của họ, tuy nhiên, doanh số bán ma túy. Angels Hell là 1 băng đảng ngoài vòng pháp luật, chuyên lấy cướp, giết, hiếp làm điệp khúc rốc quen thuộc và có tiếng là kiểm soát và buôn bán ma túy toàn bộ dải bờ biển miền Tây.

Khi lễ hội khai mạc, đám đông gần nửa triệu người đã chờ đợi hơn một tiếng rưỡi để Stones xuất hiện. Chỉ đến khi đêm xuống, cho phép sử dụng các hiệu ứng ánh sáng đặc biệt, lúc đó nhóm cuối cùng mới bước ra sân khấu. Mick Jagger, ca sĩ chính, mặc một chiếc áo choàng satin, sáng đỏ rực dưới ánh đèn. Jagger đã bắt chước Lucifer.

Tác giả Sanchez tiếp theo mô tả những gì mà ông gọi là sắp đặt “nghi lễ quỉ Sa tăng”. Khi nhóm bắt đầu chơi nhạc, "kỳ lạ là một số trẻ em đã lột bỏ hết quần áo của mình và bò lên sân khấu như thể nó là một án thờ cao, đó là chúng làm mình như thể nạn nhân của Angels. Càng bị đánh đập và đầy máu, càng bị thôi thúc, như thể do lực lượng siêu nhiên nào đó, để dâng mình làm lễ vật hiến tế cho thuộc hạ của Sa tăng. "( Tony Sanchez, Up and Down WIth the Rolling Stones, p.199)

Đứng trong đám đông ngay trước sân khấu, cùng với bạn gái, là một người da đen tên là Meredith Hunter. Hunter sẽ sớm được chọn ra để hiến tế.

Stones vừa hát ca khúc mới mang tựa đề, "Thương cảm với quỉ dữ - Sympathy for the Devil". Nó nhanh chóng trở thành kỷ lục số 1 phát hành trong cả nước Mỹ. Bài hát bắt đầu với việc Mick Jagger giới thiệu mình là Lucifer. Ngay khi anh ta bắt đầu hát nó ở Altamont, toàn bộ khán giả đứng dậy và bắt đầu nhảy múa trong một cách điên cuồng hoang dã.

Sanchez mô tả những gì xảy ra tiếp theo, "một con gấu to khỏe 6 ft của Hell's Angel đã oai vệ vượt qua chỗ Hunter giật mạnh tóc của anh da đen này trong một nỗ lực kích động cuộc ẩu đả… Cuộc đánh lộn diễn ra, 5 gã Angels khác đến tiếp sức cho bạn bè, trong khi Hunter cố gắng chạy thoát qua đám đông chật cứng. Gã Angel tóm được cánh tay anh và bổ mạnh xuống 1 nhát dao vào phía sau lưng người da đen. con dao không ngập sâu, nhưng Meredith biết mình sẽ phải chiến đấu để giành giật cuộc sống của mình. Hunter rút súng trong túi ra và chĩa thẳng vào ngực tên Angel… và sau đó đám Angel đè nghiến lên Hunter như một bầy sói, một kẻ tước súng khỏi tay, kẻ khác đâm vào mặt, những kẻ khác đâm anh ta liên tục, điên cuồng, vào lưng cho đến khi đầu gối oằn ra."

"Khi đám Angel kết liễu Hunter, một số người đã cố đến để giúp đỡ nhưng một gã Angel đứng gác trên cơ thể bất động. 'Đừng chạm vào hắn", gã nói vẻ đe dọa. 'Hắn dù sao cũng chết, vì vậy cho hắn chết.' "

Không bao giờ chứng minh được Meredith đã thực sự có một khẩu súng. Sau đó, đã có bắt giữ. Nhưng không ai bị kết tội vì không có ai dám đứng ra làm nhân chứng bởi sợ bị Angel trả thù.

Trong suốt cuộc giết chóc đẫm máu, Rolling Stones vẫn tiếp tục chơi bản "Thương cảm với quỉ dữ". Cả nhóm đứng theo dõi khi Meredith Hunter bị giết chết ngay trước mặt. Ngoài ra, không tin nổi, toàn bộ vụ giết người đã được quay bởi một đoàn làm phim chuyên nghiệp được thuê để quay concert. Ngay sau đó bộ phim đã được chiếu trên toàn quốc với tiêu đề bài hát của Rolling Stone, "Gimme Shelter".


Đó có phải là 1 vụ giết người kiểu lấy máu tươi hiến tế Sa tăng? Trong cuốn sách, The Ultimate Evil, tác giả Maury Terry cho biết cách giáo phái Sa tăng lưu hành trong các phim nội bộ của họ sự hiến tế người của họ. Những bộ phim này được gọi là "phim chết – snuff films". Terry thuật lại rằng một trong bảy vụ giết người “Con của Sam” (tên lóng của gã giết người hàng loạt David Richard Berkowitz – một gã Du đa) ở thành phố New York đã thực sự được quay từ một chiếc xe tải đậu gần đó. Bộ phim sau đó được mua bởi một gã Sa tăng nhà giàu. "Gimme Shelter" là 1 bản hit, vẫn có thể được mua hoặc thuê ngày nay chỉ với vài đô la, tại cửa hàng video địa phương.
 

Đằng sau rốc "kim loại nặng"


 Cùng năm Altamont, 1969, đánh dấu sự khởi đầu của sự nghiệp quỉ của Ozzy Osbourne. Osbourne thành lập ban nhạc Black Sabbath (tên ngày nghỉ lễ DT). Nhóm này tự đúc mình theo kiểu Rolling Stones. Mười lăm năm tới sẽ chứng kiến cuộc diễu hành đám diễn trẻ nghiện ngập, giống như Osbourne, mỗi cuộc cạnh tranh 1 món "tiền lớn" và hợp đồng ghi âm đi kèm với nó. Tiêu chí quan trọng của kẻ sẽ "làm nó" là khả năng miêu tả sự suy đồi và độc ác của mình. Đây là những nhóm "kim loại nặng".

Năm 1985, tờ báo New Solidarity, bị buộc đóng cửa bởi chính phủ liên bang, đã tiến hành một cuộc phỏng vấn với Hezekiah Ben Aaron, thành viên cao cấp thứ ba của Hội thánh Sa tăng. Ben Aaron giờ là một Kitô hữu sùng đạo. Trong cuộc phỏng vấn, Aaron tiết lộ rằng đó là Giáo hội của ông ta đã khởi đầu giống các nhóm rốc "kim loại nặng" như Black Sabbath, The Blue Oyster Cult, The Who, Ozzy Osbourne, và nhiều kẻ khác. Hội thánh Sa tăng khi đó đứng đầu bởi vị linh mục cấp cao, Anton LaVey. Nhiều báo cáo, tuy nhiên, cho rằng LaVey, một cựu dạy thú làm xiếc sư tử, chỉ là kẻ mặt tiền chi 1 kẻ là linh mục thật cao, Kenneth Anger, cũng là kẻ đã tuyển mộ Rolling Stones đến với giáo phái huyền bí.

Sau đây là một đoạn trích từ cuộc phỏng vấn: "Tôi đã làm việc cho Giáo Hội… Giáo Hội đã có người khác làm trung gian cho các công ty khác. Có người trung gian cho Apple (lập bởi Beatles), Warner Brothers, và hãng ghi âm khác. Ai đó sẽ đến chỗ tôi và nói, 'tôi có ăng ghi âm, và tôi muốn ông kiểm tra nó. tôi sẽ thích khi thấy nếu ông quan tâm đến việc bảo trợ một bắng nhạc rock.’ Tôi nói 'Được rồi, tôi sẽ kiểm tra xem.’ Một vài ngày sau Ben Aaron sẽ gọi lại và hẹp cuộc gặp khác. Ông tiếp tục, 'Tôi muốn trao tay ông bạn $100,000, và ông bạn sẽ không ký bất cứ điều gì. Cái mà ông bạn không biết là 1 tấm gương phía sau bức tường là một chiều và chúng tôi đang ghi âm và chụp ảnh, hoặc video thu hình tất cả mọi thứ diễn ra. Việc thu hồi vốn, nếu ông bạn thất bại trong việc bắt ban nhạc làm việc, thực sự là xấu. Đôi khi nó lên đến 60% trên đồng đô la."

Phỏng vấn Aaron tiếp tục: "chúng tôi cử ông bạn đến cửa hàng, chúng tôi cung cấp cho ông bạn đồng phục và chúng tôi cung cấp cho ông bạn bộ khuếch đại. Tất cả trả tiền qua số tiền chúng tôi cho ông bạn. Chúng tôi dựng ông bạn lên trên con đường du lịch. Chúng tôi thiết lập ông bạn với các sắp đặt... chúng tôi đặt cửa cho bạn."

Aaron sau đó giải thích rằng nếu ban nhạc không làm việc cho nó, ông ta nhận được lệnh thu hồi tiền hoặc làm các "sắp đặt" khác. Những "sắp đặt” khác, có lẽ, là chìa khóa cho hàng chục vụ các ngôi sao rốc "tự sát". Giới mafia ma tuý ngầm có các phương tiện phong phú để loại bỏ kẻ không nộp tiền. Một số đọc giả có thể nhớ tuyên bố sau đây của John Lennon Beatle với báo chí quốc tế trở lại vào năm 1966:

"Thiên Chúa giáo sẽ đi, nó sẽ biến mất và thu nhỏ. Tôi không cần phải tranh luận về điều đó. Tôi đúng và sẽ được chứng minh là đúng... Chúng tôi nổi danh hơn Chúa Giêsu lúc này." John Lennon (San Francisco Chronicle, April 13, 1966, p.26)

Hy vọng rằng, anh ta hoặc ai đó đã chứng minh anh ta đã sai.

John Lennon bị ám sát bởi 1 kẻ tên là Mark David Chapman, một trong những fan hâm mộ của mình, vào ngày 08 tháng 12 năm 1980.

"Có cách tỏ ra là đúng, nhưng cuối cùng dẫn đến cái chết. - Thiên Chúa, Châm ngôn 14; 12

Nguồn gốc ma quỉ của Rock! P6

Thời đại Bảo bình

Nhạc hội lớn nhất sau Monterey Pop là "Woodstock Music and Art Fair", là thứ mà tạp chí Time tán tụng là "Lễ hội Bảo bình - Aquarian Festival" và "biến cố lớn nhất lịch sử". Thuật ngữ "Aquarian" đã được chọn cẩn thận. Thời Bảo bình biểu thị rằng "Thời của Song Ngư," là thời đại của Đức Kitô, đã đi đến chỗ kết thúc.

Tại Woodstock, một thị trấn nhỏ ở ngoại ô New York, gần nửa triệu thanh niên tụ tập để phê thuốc và tẩy não như trong 1 trang trại. Các nạn nhân bị cách ly, đằm mình trong rác rưởi, kim tiêm và ma túy ảo giác, và họ phê liên tục trong ba ngày liên tiếp, và tất cả với sự đồng lõa hoàn toàn của FBI và các quan chức chính phủ. An ninh cho buổi hòa nhạc được cung cấp bởi một công xã hippie, được huấn luyện để phân phát một lượng lớn LSD.

Một lần nữa, lại là mạng lưới tình báo quân sự Anh là kẻ khởi xướng. Woodstock là đứa con tinh thần của Artie Kornfeld, giám đốc của Capitol Record của EMI, và Contemporary Projects Division. Kinh phí ban đầu được cung cấp bởi người thừa kế của một công ty dược Pennsylvania cỡ lớn, John Roberts, và hai đối tác khác. Đó là một công ty dược phẩm khác, Laboratories Sandoz tại Thụy Sĩ, nơi đầu tiên tổng hợp ra LSD. Roberts sau này sẽ bị buộc tội sử dụng công ty của mình để gây nghiện đám đông những người tham dự.

Chuẩn bị ít tương xứng với gần nửa triệu người đến dự. Joel Rosenman, một trong ba đối tác, viết, khi các buổi hòa nhạc đến gần, "Thức ăn và nước uống rõ ràng sẽ là thiếu hụt nguồn cung, thiết bị vệ sinh bị đòi hỏi quá nhiều, cơn thịnh nộ bất chợt, ma túy thì thừa mứa. Tồi tệ nhất trong tất cả, không có cách nào để cho bất cứ ai muốn, có thể rời đi khỏi đám đông. "Ngồi trên đống phân của các bạn thực sự là 1 phần của kế hoạch, đúng như John Roberts đã viết giễu cợt,” và "chúng tôi sẽ phải rải chuối ở cổng để dụ khách hàng quen của chúng tôi."

Công xã hippie được gọi là trại lợn, nó có vai trò đặc biệt tại Woodstock. Cái trại lợn này được dẫn dắt bởi một kẻ có biệt danh là Dao trổ quăn - Wavy Graver, kẻ là thành viên cũ trong hoạt động của MK-Ultra Ken Kesey, cái hội du mục Pranksters Merry. Những công xã như trại lợn thế này thường thấy ở các vùng sâu vùng xa California và phục dịch như bãi chăn nuôi cho các giáo phái Sa tăng, cũng như các nhóm khủng bố. Thành viên công xã liên tục thay đổi với các công xã khác và là căn cứ tuyển mộ của giáo hội Process và Manson. Thành viên trại lợn Diane Lake cũng là 1 thành viên gia đình Charles Manson, tại thời điểm xảy ra vụ thảm sát Sharon Tate và các vị khách.

Vào ngày 14 tháng 8 năm 1969, một ngày trước ngày khai mạc dự kiến, toàn bộ lực lượng an ninh lễ hội, bao gồm 350 người nghỉ nhiệm vụ cảnh sát thành phố New York, thoái thác. Vị phát ngôn của cảnh sát New York cho rằng không có sự sắp xếp chính thức được thực hiện với thành phố, tuyên bố bị những người khởi xướng bác bỏ kịch liệt. Ngày 15 tháng 8 New York Times viết, người đứng đầu an ninh của Woodstock nói, "Bây giờ tôi không có bất kỳ bảo đảm an ninh nào. Tôi đã bị tấn công. Chúng tôi đang có bộ tuyển tập đám trẻ lớn nhất từng có trong đất nước này mà không có bất kỳ sự bảo vệ nào của cảnh sát. " Không ngạc nhiên, các trại viên của trại lợn đã được đặt vào phụ trách an ninh.

Nhà tài trợ Woodstock và giám đốc John Roberts, công khai thừa nhận rằng ông ta nhận thức rõ về mối liên quan đến trại lợn trong vấn đề phân phát ma túy. Ông viết, "lệ phí của họ chỉ đơn giản là vận chuyển đến và đi từ festival… một lực lượng gìn giữ hòa bình mà nhìn, nói, và bốc mùi như đám đông sẽ là cả hai rất đáng tin cậy và rất hiệu quả... và quan trọng nhất, họ khôn ngoan trong cách dùng thuốc, biết phân biệt thuốc tốt với xấu, cuộc du ngoạn của những kẻ vô công dồi nghề, y tế tốt trong những chất độc, vv".

Trại lợn lúc đó đang sống ở vùng núi New Mexico. Roberts thuê một chiếc Boeing 727, với chi phí $17,000, và chở 100 lợn viên trong số họ đến New York.

Để dọn sạch khúc đường cuối cùng cho việc dùng ma túy như đã lên kế hoạch cho nửa triệu thanh niên, biện lý quận phụ trách lĩnh vực tư nhân đã đồng ý rằng sẽ không có vụ bắt giữ hay truy tố nào đối với hành vi vi phạm pháp luật ma túy. John Roberts viết: "Biện lý… sớm ghi nhận rằng nhiều khách hàng của chúng tôi sẽ sử dụng các loại ma túy bất hợp pháp, nhưng cũng thừa nhận rằng việc sử dụng như vậy ít nhất sẽ là các vấn đề của chúng tôi trong suốt những ngày cuối tuần. Ông ta đã tỏ ra, do đó, với lòng từ bi và ân sủng tốt từ đầu đến cuối." Roberts cũng viết rằng ông ta đã gặp gỡ liên tục với FBI cho đến tận ngày trước khai mạc, và đã có sợ hợp tác đầy đủ của họ.

Các thí nghiệm bắt đầu

Hai ngày trước khi bắt đầu triển khai các buổi hòa nhạc, 50.000 trẻ đã kéo đến Woodstock. Thuốc ngay lập tức bắt đầu phát tán. Nhiều kẻ đã mang theo cả con cái, và như Roberts nói, thậm chí là họ bị phê thuốc. Roberts viết rằng tại cái hồ nước gần đó, "lũ trẻ bơi trần truồng, đốt cỏ hun khói, và đã vào với âm nhạc."
Một cuộc thăm dò được tiến hành tại nhạc hội bởi New York Times cho thấy 99% những người tham dự đã sử dụng cần sa. Đại diện cảnh sát trưởng địa phương, bị choáng ngợp hoàn toàn và báo cáo rằng không có vụ bắt giữ nào được thực hiện với việc sử dụng ma túy. New York Times trong ngày 17 tháng 8 trích dẫn một ông phó, "Nếu chúng ta đã làm (bắt giữ), thì không có đủ chỗ ở Sullivan hay ba quận tiếp theo để đưa họ vào."

Việc sử dụng cần sa không phải là tồi tệ nhất. Sau khi thiết kế nguyên bản của dự án MK-Ultra, phân phát khối lượng LSD đến tiếp theo, nhiều LSD được tẩm trong Coca-Cola, như Pranksters Kesey đã từng làm 5 năm trước. Roberts đùa cợt về điều này, " cảnh sát đặc biệt hư hỏng… đã giao Coke tẩm LSD trong khi điều khiển giao thông. Lâu sau đó tất cả các xe tại khu vực đã đông cứng và tắc nghẽn, đàn mũ cứng vẫn ra đường vẫy họ đi. Cuối cùng họ đã để ông ta đi".

Trong ba ngày tiếp theo, gần gần nửa triệu bạn trẻ đã đến phải khuất phục trước liên tục các loại thuốc và rock. Do mưa lớn, họ bị buộc phải đắm mình trong bùn sâu đến đầu gối. Không có nơi trú ẩn, và không có cách nào để thoát ra khỏi đám đông. Xe cộ đậu cách đó hơn 8 dặm. Rosenman viết rằng chìa khóa để "thí nghiệm Woodstock” là "giữ cho người biểu diễn của chúng tôi diễn suốt cả giờ đồng hồ ... để giữ cho đám trẻ chết cứng...".

Trong vòng 24 giờ đầu tiên, hơn 300 đứa đã phải gọi cấp cứu: ốm nặng vì chẩn đoán: chúng đã có “chuyến đi LSD tệ hại”. Hàng ngàn kẻ khác sẽ theo sau. Ngày 17 tháng 8, tờ New York Times đưa tin: "Đêm nay, người đưa tin nhạc hội đã cảnh báo từ trên sân khấu, “đó là axit sản xuất tồi" (thuật ngữ chỉ LSD) đang được lưu hành. Ông ta nói: "Các bạn trẻ không được chơi axit độc. Axit không phải là chất độc. Nó chỉ là axit bị sản xuất tồi. Các bạn sẽ không phải chết… Vì vậy, nếu các bạn nghĩ rằng mình đã lấy thuốc độc, các bạn đã nhầm. Nhưng nếu các bạn đang lo lắng, hãy chỉ lấy một nửa viên thôi.”

Lời khuyên, đối với gần 500.000 người, "chỉ lấy một nửa viên thuốc" đã được đưa ra bởi không ai khác hơn là thuộc hạ của MK-Ultra, gã Wavy Gravy – trại trưởng trại chăn nuôi lợn.

Với các ca cấp cứu y tế ngày càng tăng cao, một cuộc gọi khẩn cấp ra ngoài đến thành phố New York cho nhân viên y tế. Hơn 50 bác sĩ và y tá đã bay vào. Đến cuối nhạc hội Woodstock, tổng cộng 5.000 ca cấp cứu y tế đã được báo cáo.


Nguồn gốc ma quỉ của Rock! P5

Tạo phản văn hóa

Năm 1967 đánh dấu sự leo thang đáng kể trong chiến tranh văn hóa công khai với các thanh niên Mỹ. Năm này chứng kiến ​​sự khởi đầu của các buổi hòa nhạc quần chúng ngoài trời khổng lồ. Trong hai năm sau đó, hơn 4 triệu bạn trẻ đã tham dự một loạt, gần một tá các thể loại "lễ hội-festival" và trở thành nạn nhân của 1 cuộc thử nghiệm ma túy rộng lớn, có kế hoạch. Đó là ma túy phá hủy não bằng ảo giác như PCP, STP, và loại LSD mà Beatles hăng hái cổ vũ, chúng được phân phát miễn phí tại các buổi hòa nhạc. Những hàng triệu bạn trẻ tham dự đó trở về nhà và thành những sứ giả quảng bá thứ văn hóa ma túy mới, hay còn được gọi là "New Age."

Festival rock đầu tiên, "The First Annual Monterey International Pop Festival" được tổ chức với sự tham dự của hơn 100.000 cậu trẻ. Mục đích thực sự của Monterey là phổ biến rộng rãi loại ma túy mới, được phân loại là chất gây ảo giác, như LSD. Tại Monterey, hàng ngàn cậu trẻ đã được giới thiệu làm quen loại ma túy mới này.

Thử nghiệm đầu tiên với LSD đã bắt đầu vào đầu những năm 60, trong bộ phận Haight-Ashbury của San Francisco. Dự án đã được vận hành bởi lực lượng tình báo hỗn hợp Anh-CIA dưới tên mã MK-Ultra. Một phần của dự án kêu gọi phân phát miễn phí 5.000 viên LSD qua cộng đồng có tiếng như là Merry Pranksters của Ken Kesey. Tác dụng của LSD được nghiên cứu kỹ.

Câu nói trứ danh của John Lennon: "Chúng ta phải luôn luôn nhớ ơn CIA và quân đội vì LSD, bên cạnh đó. Đấy là những gì người ta đã quên… " (The Playboy Interviews with John Lennon & Yoko Ono", by David Sheff & G. Barry Golson, p. 123)


Cái gọi là nhà thơ Kesey, một tội phạm ma túy trở nên nổi tiếng vì lái xe quanh California trên chiếc buýt sơn màu lòe loẹt với công xã của mình, Pranksters Merry, phân phát đồ uống Kool Aid tẩm LSD.


Hậu quả của LSD làm cho nạn nhân bị tâm thần, cùng với việc không thể nhận thức được thực tế do ảo giác của thuốc. Đối với nhiều người, chứng rối loạn tâm thần này (cũng được gọi là "chuyến đi tệ hại") có thể dẫn đến tự tử. Khi một cá nhân được cho LSD mà không có hiểu biết, khả năng tâm thần của thuốc bị khuếch đại, và thường để lại tổn thương não vĩnh viễn.

Kẻ tổ chức festival Monterey là John Phillips, 1 thành viên của ban nhạc rốc Mommas and the Papas. Hắn ta là kẻ bán ma túy và có quan hệ thân thiết với mạng lưới Sa tăng quanh Charles Manson và đạo diễn Roman Polanski.

Phillips đã chỉ định một hội đồng quản trị để thúc đẩy và tài trợ cho các buổi hòa nhạc. Các thành viên của hội đồng quản trị đã quy tụ một mạng lưới các tình báo viên Anh và hội viên Sa tăng. Hội đồng quản trị này bao gồm Andrew Oldham (quản lý của Rolling Stones), thủ lĩnh Stones Mick Jagger, Paul McCartney của Beatle và bạn của Phillips, nhà sản xuất băng đĩa Terry Melcher, con trai của Doris Day.


Lễ hội nhạc, bao gồm sân khấu và khuếch đại âm thanh rất lớn ngoài trời, do Phillips điều hành. Đây là lần đầu tiên mà khán giả Mỹ được tiếp xúc với các nhóm nhạc Anh công khai theo ma quỉ như The Who, và Jimi Hendrix. Như kết luận về hành vi của các nhóm này, như The Who, là cuồng loạn điên đảo ma túy, đập phá mọi cây guitar, bộ khuếch đại, và trống của họ khi diễn. Còn Hendrix thì mô phỏng động tác thủ dâm với cây guitar của mình ngay trên sân khấu, trong khi mở âm lượng đến điếc tai.

Cả đám đông khổng lồ công khai xài ma túy. Tác giả Robert Santelli, trong cuốn sách, Aquarius Rising, viết "LSD thừa mứa ở Monterey. Tiếng lóng “Monterey Tím” theo nghĩa đen là cho thuốc bất cứ ai muốn ‘thử một chút’". Cảnh sát đã chẳng bắt ai, tạo ra một tiền lệ cho các buổi hòa nhạc ngoài trời trong tương lai.

Có một kế hoạch lớn hơn trong hoạt động lễ hội nhạc rốc. đề án đã gắn với MK-Ultra và nó liên quan đến Sa tăng quanh Phillips, cùng với các tay chân như Ken Kesey và Timothy Leary là biến cả vùng xung quanh San Francisco thành khu vui chơi ma quái Sa tăng, tuyển dụng khối lượng lớn thanh niên hơ hỏng đi bụi.

Phillips trước đó viết nhạc cho một bài hát được gọi là "San Francisco" và bán được hơn 5 triệu bản. Bài hát kêu gọi thanh niên Mỹ khắp cả nước đến San Francisco dự lễ hội rốc. Hàng chục ngàn thanh niên đã tràn vào San Francisco mùa hè 1968 để tham gia phong trào "hippie" mới, cái tên bị gọi trại đi thành “Hè tình - Summer of Love”. Một số kẻ đã trở thành con mồi ưa thích cho Charles Manson, kẻ tuyển dụng người cho giáo phái "Family" độc quyền của mình từ thời trẻ bỏ đi.

If you`re going to San Francisco

Be sure to wear some flowers in you´re hair.

If you are going to San Francisco

You´re gonna meet some gentle people there.

------
Nếu bạn đang đến San Francisco
Hãy chắc là cài hoa trên mái tóc
Nếu bạn đang đến San Francisco
Bạn đi gặp những người lịch sự ở đây.

Timothy Leary và Aleister Crowley 

Timothy Leary, một nhà tâm lý học Harvard, cũng từng là “lãnh tụ” LSD của thập niên 60. Leary thuyết giáo tinh thần "khai sáng" có thể lĩnh hội được bằng ma túy LSD. Nhiều tay rocker, như The Beatles, đã bị ảnh hưởng sâu sắc bởi Leary. Bài hát của Beatle "Come Together" được dành riêng tôn vinh Leary, gã Leary thậm chí còn hát nền cho Lennon bài "Give Peace A Chance".

Leary cũng là tín đồ rất nghiêm túc của Crowley. Trên PBS Late Night Mỹ, Leary thừa nhận mình là kẻ "ngưỡng mộ" Crowley và tin rằng đã mang sự nghiệp của Crowley:

"Vâng, tôi là một người hâm mộ của Aleister Crowley. Tôi nghĩ rằng tôi đang thực hiện nhiều công việc mà ông bắt đầu hơn một trăm năm trước đây, và tôi nghĩ rằng chính những năm 60… Ông đã thiện ân tự tìm thấy chính mình, và "Hãy làm những gì ngươi héo mòn thành toàn thể luật lệ" theo sở thích. Đó là tuyên bố rất mạnh mẽ. Tôi xin lỗi ông đã không có quanh đây lúc này để đánh giá cao những vinh quang mà ông khởi đầu”. (PBS Late Night America, from "Hells Bells video, Reel to Real Ministries)

Manson và các ngôi sao nhạc rock

Charles Manson được mô tả như 1 kẻ loạn thần cô độc, hắn ta như có thần quyền thôi miên với cái hội Sa tăng "Family" của hắn. Trong thực tế, Manson nổi tiếng với cả mạng lưới diễn viên, nghệ sĩ Hollywood, các nhà PR, đối tác và sao rốc, đồng thời hắn cũng cung cấp dịch vụ sex và ma túy cho rất nhiều trong số những kẻ nêu trên.

Trong cuốn tự truyện của Phillips mang tên, Papa John, kể là hắn ta nhận được lời mời tham gia Terry Melcher and Beach Boy thành viên của Dennis Wilson, tại dinh thự Wilson. Wilson cho biết, "anh chàng Charlie ở đây với tất cả gà non nhìn rất cực kỳ. Anh ta chơi guitar và là một anh chàng hoang dã thực sự. Anh ta có tất cả lũ gà con như nô tỳ. Anh bạn có thể đi qua và xoáy bất kỳ con gà tơ nào trong đó nếu muốn. Đó là một bữa tiệc tuyệt vời."

Toàn bộ cái " Family" của Manson chuyển đến dinh thự của Beach Boys trong gần một năm. Beach Boys từng biểu diễn ở Nhà Trắng, là nhóm thu âm đầu đàn của công ty con EMI, tên là Capitol Records.

Ngày chủ nhật 10 tháng 8 năm 1969, Manson cử 4 gà trong giáo phái của mình đến thăm viếng lần cuối nhà Melcher. Lần này thì Melcher không có ở nhà, mà lại là nữ diễn viên Sharon Tate, danh nghĩa là vợ của đạo diễn Roman Polanski, và ba người khác. Sau khi cả nhóm rời đi, Tate và những người khác đã bị cắt xẻo một cách dã man và đã chết. Còn Phillips, đến tháng 6 năm 1980 thì bị bắt vì cầm đầu 1 đường dây ma túy qui mô lớn.

Ảnh nạn nhân Sharon Tate bị sát hại


Nguồn gốc ma quỉ của Rock! P4


Music rock và Aliester Crowley 

Aleister Crowley không nghi ngờ gì, là "thầy giáo" tinh thần của nhạc rock. Nhiệm vụ của Crowley trong cuộc đời là để tiêu diệt Giêsu và Kitô giáo, trong khi đề cao tình dục trụy lạc, ma túy, phép thuật và Sa tăng.

Aleister Crowley không phủ nhận hận thù Kitô giáo – truyền thống tín ngưỡng da trắng Âu trong bi kịch của thế giới:

"Tôi không muốn tranh luận rằng giáo lý của Giêsu, họ và riêng họ, đã làm mất thanh danh giới đến tình trạng hiện nay của nó. Tôi có thể nói rằng Kitô giáo không chỉ là nguyên nhân, mà còn là triệu chứng của chế độ nô lệ." (Aleister Crowley, The World's Tragedy)

"Tôn giáo đó họ gọi là Kitô; Ma quỷ họ tôn vinh họ gọi Thiên Chúa. Tôi chấp nhận những định nghĩa này, như một nhà thơ phải làm, nếu ông ta có được tất cả hiểu biết đối với độ tuổi của mình, và đó là Chúa của họ và tôn giáo của họ mà tôi ghét và sẽ PHÁ HỦY". (Aleister Crowley, The World's Tragedy)

Trong phần giới thiệu “The World's Tragedy”, Israel Regardie nói:

"Nó dài, hầu như là 1 trong những thiên hùng ca chống Kitô giáo độc địa nhất và cực kỳ đồi bại mà tôi từng đã đọc".

Lời dạy nổi tiếng nhất của Crowley, 1 thứ triết lý ma giáo gọi là Thelema, "Hãy làm những gì ngươi héo mòn thành toàn thể luật lệ" hay “Thích là luật, thích vì muốn” đã trở thành "thần chú" của cuộc cách mạng của ma túy, tình dục trụy lạc và chống Kitô giáo thập niên 60. "Hãy làm việc của riêng mình" - "Nếu cảm thấy tốt để làm điều đó".

The Beatles & Crowley

Theo tạp chí “All Music Guide”, album Sgt. Pepper của Beatle, "sẽ mãi mãi được biết đến như là bản ghi âm làm thay đổi rock & roll". Tạp chí Time viết, Sgt. Pepper đã "thấm đẫm ma túy". (Time, Sept. 26, 1967, p.62)

Bìa của Sgt. Pepper cho thấy The Beatles với hình ảnh phía sau, theo Ringo Starr, người mà "chúng tôi thích và ngưỡng mộ" (Hit Parade, Oct. 1976, p.14). Paul McCartney nói bìa của Sgt. Pepper, "... chúng tôi đã đi đến chỗ có những bức ảnh trên nền tất NGƯỜI HÙNG của chúng tôi…" (Musician, Special Collectors Edition, - Beatles and Rolling Stones, 1988, p.12)

Một trong những anh hùng của Beatle trên trang bìa của album Sgt. Pepper là gã giáo chủ khét tiếng Aleister Crowley! Hầu hết mọi người, đặc biệt là trong năm 1967, thậm chí còn không biết Crowley là ai - nhưng Beatles chắc chắn đã làm.

 Bìa album Sgt. Pepper; "Người Hùng" Aleister Crowley
đứng thứ 2 hàng trên cùng từ trái sang

Beatles rõ ràng lấy giáo lý Crowley làm nghiêm trọng - John Lennon, trong một cuộc phỏng vấn, nói rằng "toàn bộ ý tưởng của Beatles" là của Crowley khét tiếng "làm những gì ngươi thích":

"Toàn bộ ý tưởng của Beatle là làm những gì bạn muốn, phải không? Còn trách nhiệm riêng của mình, làm những gì mình muốn và cố gắng không làm hại đến người khác, phải không? Miễn là nó không tổn thương ai đó…" (The Playboy Interviews with John Lennon & Yoko Ono", by David Sheff & G. Barry Golson, p. 61)

"Họ Hoàn toàn CHỐNG KITÔ. Ý tôi là, tôi cũng chống Kitô, nhưng họ quá chống Kitô làm tôi sốc mà đó không phải là một điều dễ dàng." Derek Taylor, phụ trách báo chí cho Beatles (Saturday Evening Post, Aug. 8, 1964).

"Giêsu El Pifico, ăn tỏi, hôi thối chút màu vàng, con hoang phát xít béo mỡ Công giáo Tây Ban Nha." (John Lennon, A Spaniard in the Works, p.14)

"Thiên Chúa giáo sẽ đi, nó sẽ biến mất và thu nhỏ. Tôi không cần phải tranh luận về điều đó. Tôi đúng và sẽ được chứng minh là đúng... Chúng tôi nổi danh hơn Chúa Giêsu lúc này." - John Lennon (San Francisco Chronicle, April 13, 1966, p.26)


Led Zeppelin 

Một trong những đệ tử sùng kính Crowley nhất là tay guitar Jimmy Page của ban nhạc Led Zeppelin. Page thậm chí mua "nhà kinh hoàng" của Crowley - Boleskine, nằm ở Lock Ness. Boleskine là ngôi nhà Crowley thực hiện nghi lễ "Sa tăng-ma thuật", bao gồm cả hiến tế máu. Xác Crowley được để bên trong một buồng tối nhà Boleskine. Page khắc câu giáo lý “Hãy làm những gì ngươi héo mòn thành toàn thể luật lệ” vào đĩa nhựa trên album thứ 3 của Zeppelin, là Led Zeppelin III. Không ai biết  Page đã thực sự tiến hành nghi lễ Crowley trong một số buổi hòa nhạc của Zeppelin.


Ozzy Osbourne


Ozzy Osbourne gọi Crowley là "hiện tượng của thời mình" (Circus, August 26, 1980) Ozzy thậm chí ghi âm một bài hát để tỏ lòng tôn kính Crowley – nhan đề Mít tơ Crowley:

…You fooled all the people with magic
You waited on Sa tăng's call…
Mr. Crowley, won't you ride my white horse

Mr. Crowley - Ozzy Osbourne
 --------

… Ông lừa tất cả mọi người bằng ma thuật 
Ông chờ quỉ Sa tăng gọi đến… 
Mít tơ Crowley, sẽ không cưỡi ngựa trắng của tôi


Mít tơ Crowley - Ozzy Osbourne

Ban nhạc Ozzy được biết đến vì các hành vi bạo lực không kiểm soát, họ thú nhận trong một cuộc phỏng vấn:

"Tôi thực sự muốn tôi biết lý do tại sao tôi đã thực hiện một số trong những điều mà tôi đã làm trong những năm qua. Tôi không biết nếu tôi là một kẻ trung gian cho một số nguồn bên ngoài. Dù sao, nói thẳng thắn, tôi hy vọng đó không phải những gì mà tôi nghĩ là - Sa tăng". Ozzy Osbourne (Hit Parader, Feb., 1978, p.24)


The Doors

Jim Morrison, siêu sao của “cái cửa”, kẻ bị chết "bí ẩn" ngày 3 tháng 7 năm 1971 đã tham gia rất sâu vào những giáo lý huyền bí. Morrison lấy cô vợ Wicca trong 1 đám cưới trang hoàng biểu tượng Lucifer sao năm cánh lộn ngược và uống máu người.


Bìa album “cái cửa” cũng không kém phần quái dị, như hình dưới là album “13” số thiêng của quỉ Sa tăng, với 1 nhóm người của ban nhạc tụ tập quanh tượng gã giáo chủ Aleister Crowley.


Morrison thú nhận Sa tăng là nguồn gốc của âm nhạc của mình:

"Tôi đã gặp vị thần mu síc… Hiện thân của ma quỷ trong một cái kênh ở Venice, tôi chạy thì thấy Sa tăng hoặc Satyr, di chuyển bên cạnh tôi, cái bóng xác thịt của linh hồn bí mật tôi,..." 
(The Lost Writings of Jim Morrison, p. 36-38)


Ray Manaxrek của of the Doors, nói về Morrison:

"Anh ta không phải là diễn viên. Anh ta không phải là nghệ sĩ. Anh ta không phải là ông bầu. Anh ta là pháp sư. Anhh ta đã bị ám ảnh”.

"Khi Jim Morrison ở Chateau Marmont, anh ta đã trải qua vài đêm hoang dã với một người hàng xóm nở nang… Một lần thức dậy trong một lòng ruột đẫm máu sau khi họ chia sẻ ly sâm banh máu của nhau". 
(Pamela Des Barres, Rock Bottom, p. 208)



Nhiều “nghệ sĩ” rock khác "nghiên cứu" Crowley như là: Marc Bolan, David Bowie, Graham Bond, Sting, Daryl Hall, King Daimont, Bruce Dickinson, Stiv Bators… rất rất nhiều. 

Vấn đề gia đình, trong phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Văn hóa toàn quốc

 Cuối năm 2021, trong Hội nghị Văn hóa toàn quốc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có bài phát biểu quan trọng, nêu bật tình hình, các hiện t...