Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Suy đồi tình dục ở Cộng hòa Weimar – Đức 18+

Những gì đang diễn ra ở Ukraina, ở các thuộc địa của chủ nô là hoàn toàn tương tự;

“The decay of moral values in all areas of life—the period of deepest German degradation—coincided exactly with the height of Jewish power in Germany.”  — Dr Friederich Karl Wiehe, Germany and the Jewish Question. [1]

"Thối rữa các giá trị đạo đức trong mọi lĩnh vực đời sống -  thời kỳ thóai hóa sâu sắc nhất Đức - trùng hợp chính xác với đỉnh cao quyền lực Do Thái ở Đức." - Tiến sĩ Karl Friederich Wiehe, Đức và vấn đề Do Thái. (Germany and the Jewish Question) [1]

Otto Dix, Metropolis (1928). Berlin trong thời hoàng kim của Cộng hòa Weimar: 
cái hố địa ngục (hellpit) của chủ nghĩa khoái lạc đồi bại tình dục.

Không tính đếm đến vấn đề Do Thái ở Đức nào có thể đầy đủ mà không thiếu một số đề cập đến làn sóng thủy triều dâm dục, nhấn chìm đất nước này trong thời kỳ Cộng hòa Weimar (1919-1933) sau WW-I. Điều này cũng xảy ra là đỉnh cao của quyền lực Do Thái ở Đức. Mọi lĩnh ảnh hưởng rộng lớn lúc đó đã rơi vào kiểm soát của dân Do Thái.

1. CHIẾM ĐOẠT VĂN HOÁ ĐỨC CỦA DÂN DO THÁI

Tiến sĩ Karl Wiehe, trong “Đức và vấn đề Do Thái”, đã cẩn thận nêu ra chi tiết mà ông có:

Ngay trước 1933, Do Thái đã chiếm quyền sở hữu ngành công nghiệp phim ảnh thậm chí còn tuyệt đối hơn sân khấu. Điều đó dễ hiểu, bởi thu nhập trong ngành công nghiệp phim làm lu mờ thu nhập của bất kỳ hoạt động nghệ thuật nào khác...

Bước lớn nhất trong việc chủ trương làm suy sụp đời sống văn hóa Đức đã diễn ra trong lĩnh vực thể loại giải trí ánh sáng. Đây là - thể loại phim hài âm nhạc và trên hết là trong kịch thời sự và các trò khôi hài, sự phù phiếm và dâm dật là cái đuôi của cái đầu đầu xấu xa của chúng. Quá nhiều đến mức Berlin trong những năm này bị coi khá chính xác là thành phố vô đạo đức nhất trên thế giới.

Đó là Do Thái đã đưa "hình thức nghệ thuật" khiêu dâm này đến Đức, một thể loại hoàn toàn không được biết đến trước WW-I, và vì vậy nó là Do Thái, kẻ có thể giữ trách nhiệm cho sự suy đồi đạo đức quần chúng.

Các gã tình dục học Do Thái Ivan Bloch và Magnus Hirschfeld đã trở thành đại diện của "nghiên cứu tình dục" giả làm như khoa học là thứ khoa học không có thật mà chỉ như một cái cớ để bào chữa cho khiêu dâm, và tuyên truyền được thiết kế để tiêu diệt các tổ chức nghiên cứu về hôn nhân và sự thiêng liêng của gia đình. [2]

Wiehe cung cấp các sự kiện và số liệu thống kê hữu ích sau đây :

Năm 1931, hơn 60% các bộ phim Đức được sản xuất bởi Do Thái và 82% các kịch bản phim được viết bởi nhà văn Do Thái, dù dân Do Thái chiếm ít hơn 1% dân số Đức (0.90%). Xem nhanh những cái tên đạo diễn, nhà sản xuất, nhà quản lý sân khấu, diễn viên, biên kịch và phê bình, "cho thấy ở khắp mọi nơi ưu thế áp đảo của Do Thái."

Alexander Szekely, nhà thổ Đức ở Ghent

Khảo sát lướt qua các tiêu đề phim, Wiehe cho chúng ta biết, cho chúng ta thấy rằng chí có 1 thứ trong đầu Do Thái: quan hệ tình dục. Dưới đây là một số tên phim tiêu biểu: "Đạo đức và khoái lạc"; "Cái giá của yêu đương là gì?"; “Khi một người phụ nữ lạc lối”; “Mại dâm”; “Mama tội lỗi; “Sách của sự trụy lạc”;

"Các tiêu đề giật gân tương ứng với nội dung nhếch nhác," Wiehe than phiền. "Tất cả đắm chìm trong rác rưởi và diễn với sự thẳng thắn đến ngờ những cảnh bẩn thỉu nhất của tình dục trụy lạc". [3]

Ánh sáng giải trí (kịch thời sự/khôi hài) là một sự sáng tạo của Do Thái. Các nhà hát kịch, tất cả tập trung trong các thành phố lớn như Berlin, bị sở hữu và hoạt động gần như độc quyền của Do Thái (tương tự như Hollywood Mỹ ngày nay). Các màn diễn bao gồm nhiều hơn một ít so với lời bào chữa cho cái thú kích động tình dục gồm việc diễn các dạng phụ nữ trong các điệu múa dâm đãng mà sau đó thoái hóa thành các màn múa thoát y và những cảnh thủ dâm tập thể. Wiehe lưu ý một cách phẫn nộ: "Trong những cảnh diễn này, tình dục tự do đẫn đến đầu hàng chính mình để thành truy hoan kinh tởm. Tất cả cuộc sống đã bị hạ xuống thành một mẫu số chung dâm đãng và thỏa mãncủa nó. Trinh tiết và  tự gìn giữ bị chế nhạo như định kiến ​​lỗi thời."

Do Thái đã quản lý, trong không gian này chỉ 14 năm, để mang lại một sự "đảo lộn các giá trị" to lớn ở Weimar Đức [4]. Sự trụy lạc trong quá khứ bây giờ là tiết hạnh. Thói xấu duy nhất là còn trinh tiết.

Nhìn vào tên các vở kịch lần nữa là đủ để thấy: ”Bị cởi váy”; “1000 phụ nữ cởi truồng”; “Những tội lỗi của thế giới”; "Ngôi nhà yêu đương”; “Cấm kỵ nghiêm ngặt!”; “Ngọt ngào và tội lỗi”. [5]

Cuối cùng, có lĩnh vực phong phú của tình dục học: một môn khoa học mới bao gồm những "trường hợp lịch sử" đáng ngờ nhằm tiết lộ những thói quen tình dục đồi trụy của các loại bệnh nhân vô danh khác nhau. Để tạo ra một bầu không khí học viện tôn kính và uyên bác với những câu chuyện thủ dâm tưởng tượng – các cuộc phiêu lưu ly kỳ liên quan đến xác chết, thú tính và đạo thờ vật dục – càng nhiều chi tiết hồi hộp càng lắm ngôn từ Latinh thô tục "để loại trừ các độc giả". [6] Tuy nhiên, không lâu trước khi tiếng Latin được dịch siêng năng sang tiếng địa phương vì lợi ích của người đọc không Latinh, do đó làm thất bại mục đích của đám lên mặt “tinh thông latinh”.

Wiehe xổ tung ra một danh sách dài đám tình dục học Do Thái, ông tuyên bố những tên cầm đầu trong việc viết ra những luận thuyết dâm ô như vậy không gì hơn là khiêu dâm núp bóng khoa học. Tiến sĩ DT Magnus Hirschfeld [7] và DT Ivan Bloch [8] là những nhà văn ngôi sao trong lĩnh vực này, sách của chúng vẫn được đọc say sưa ngày nay bởi đám công chúng khờ khạo thèm khát những chi tiết giật gân ly kỳ, hư hỏng và lập dị. Tiến sĩ Ludwig Lewy - Lenz, Leo Schidrowitz, Franz Rabinowitsch, Georg Cohen, và Albert Eulenburg là một số trong những cái tên Do Thái mà Wiehe đề cập.

Otto Dix, Salon năm 1921 gái mại dâm Berlin chờ những niềm vui hoan lạc buổi tối

Đây là một số tên sách “nghiên cứu” của bọn chúng: "Lịch sử trụy lạc”; "Lịch sử vô liêm sỉ”; "Từ điển ảnh dâm dục”; "Lịch sử của những điều bí mật và cấm kỵ”. Và đây là một số tên sách xuất bản bởi gã tiến sĩ Magnus Hirschfeld Viện khoa học tình dục Berlin [9] : Kích thích tình dục, Mại dâm, Thảm họa tình dục, Tình dục bệnh học, Kẻ đồi trụy. Wiehe mô tả tất cả những cuốn sách là “các ấn phẩm bẩn thỉu của thứ ngụy khoa học", tất cả chúng được viết ra bởi các tác giả Do Thái và được xuất bản bởi nhà xuất bản Do Thái. Ông tiếp tục với giọng cay đắng:

Những cuốn sách này được cho là luận án khoa học, mục đích bề ngoài của chúng là để "giáo dục" đông đảo quần chúng về sự nguy hiểm của thái quá tình dục. Dưới vỏ bọc của khoa học, tuy nhiên, chúng tự biên thành bản năng hạ đẳng và dâm đãng của đọc giả. Tội phạm, gái mại dâm và đồng tính phần trọng tâm trong trình bày của chúng. Sẽ vô ích để tìm bất kỳ ai được biết là không Do Thái của đám “nhà khoa học tình dục” này! [10]

Wiehe chỉ ra rằng thủ dâm, cho đến nay là thói xấu giấu diếm, bắt đầu được cổ xúy vô sỉ đầu tiên ở Weimar Đức bởi các tổ chức Do Thái điều hành. Ông đề cập đến tiến sĩ Max Hodan, 1 gã là quan chức y tế Do Thái cho Berlin, và ghi dấu hắn ta như kẻ cho lưu hành cuốn sách nhỏ cho các tầng lớp lao động với đề nghị thủ dâm thường xuyên.

Đó là ở Weimar Đức, có từ lâu trước Hannibal Lecter,
gã giết người hàng loạt đã trở thành nhân vật mang tính
biểu tượng - một nguồn tưởng tượng bí hiểm và rùng rợn.

Cần lưu ý rằng một trong những kẻ giết người hàng loạt tồi tệ nhất thế giới, Peter Kurten, thực hiện tất cả tội ác của hắn ở Đức trong giai đoạn 1925-1930. Đáng chú ý, khi được hỏi động cơ chính của mình về tội giết người là, Kurten trả lời: "Để chống lại xã hội áp bức". [11]

Đó là xã hội mà một tên giết người hàng loạt lại trở thành biểu tượng phổ biến, đủ để tạo ra một thể loại văn học tội phạm tình dục hoàn toàn giật gân. [12]

Điều này xảy ra ở thời hoàng kim của Cộng hòa Weimar, khi người Đức hoàn toàn nằm dưới sự thống trị Do Thái và là cuộc diễn tập váy đầu tiên cho cuộc cách mạng tình dục sau của những năm 1960 sau này.

2. SUY SỤP THÀNH TÌNH DỤC ĐỒI BẠI

Sử gia Anh Arthur Bryant mô tả đám đông gái mại dâm trẻ em ở ngoài cửa ra vào các khách sạn lớn và nhà hàng ở Berlin. Ông cho biết thêm: "Hầu hết trong số chúng - các câu lạc bộ đêm và khu nghỉ mát – thuộc về và quản lý bởi Do Thái. Và đó là Do Thái, kẻ sẽ được nhắc đến trong nhiều năm sau, trong số những kẻ quảng bá cho thứ  buôn bán này". [13]

Đến Berlin trong cuộc khủng hoảng lạm phát phi mã (1923), Klaus Mann - con trai nhà văn lớn Đức Thomas Mann - nhớ khi đi ngang qua một nhóm gái bạo dâm.

Một số trong họ trông nam tướng hung dữ, khệnh khạng trong đôi bốt cao làm bằng da bóng màu xanh lá cây. Một kẻ vung cây gậy dẻo và liếc vào tôi khi tôi đi ngang qua. "Chào buổi tối, thưa bà," tôi nói. Ả thì thầm vào tai tôi, "Cưng có muốn trở thành nô lệ của tôi? Giá chỉ sáu tỷ và một điếu thuốc ". [14] (Lúc đó tiền Đức lạm phát kinh khủng).

Georg Grosz, Trước khi mặt trời mọc. Gái mại dâm và khách hàng
của họ trong các khu phố đèn đỏ... đây là cách họ ăn mặc thực hồi
đó và phô mình lòe loẹt, dưới đèn đường.

Trẻ 10 tuổi biến thành lừa bịp ở các nhà ga. Một nhóm gái Nga 14 tuổi, tị nạn khủng bố Đỏ sống ở Berlin bằng nghề đĩ điếm. Những cô giái nhỏ như thế sẵn sàng quan hệ tình dục không chỉ trong các nhà thổ và các hiệu thuốc mà còn có thể đặt hàng qua điện thoại và giao cho khách bằng taxi, như những bữa ăn. Đặc biệt kỳ quái là nhóm mẹ-con cung cấp dịch vụ của họ cho khách hàng cùng một lúc. Mel Gordon viết: "Một nhà báo Pháp, Jean Galtier-Boissiere mô tả, các chi tiết khiêu dâm bệnh hoạn, kinh dị hãi hùng của cô gái nhỏ bé 9 tuổi, nhưng thành thạo, những ngón tay mơn trớn bắp đùi mình trong khi miệng thì hôn hít với những cái răng khôn bị gãy". [15]

Trong “sự hãi hùng khoái lạc” của Mel Gordon: Thế giới khiêu dâm của Weimar Berlin, chúng ta bước vào thế giới ngầm của lũ chuột cống bẩn thỉu, nhớp nhúa đến não lòng: cái thế giới có được sự tồn tài của nó trong phần rộng lớn của Đức Do Thái. Nếu không có tiền và ảnh hưởng của Do Thái, một thế giới như vậy sẽ không bao giờ tồn tại được. Cũng không có bất cứ điều gì người Đức có thể làm gì để giải thoát mình khỏi những cái lồng nhân tạo lập ra để khiêu dâm và tình dục lệch lạc, trong đó họ bây giờ thấy mình bị mắc bẫy.

Có không ít hơn 17 loại gái mại dâm khác nhau trong các phố nhà chứa Do Thái lập ra: tám loại ngoài trời và chín trong nhà, mỗi loại có đặc điểm và tiếng lóng riêng.

Mại dâm ngoài trời:

1. Gái bị kiểm soát: gái mại dâm hợp pháp được kiểm tra bệnh hoa liễu.
2. Nửa lụa: mại dâm bán thời gian với công việc ngày như nhân viên văn phòng, thư ký và bán hàng, lao công buổi tối và cuối tuần.
3. Châu chấu: Hạng thấp đứng đường, xóc lọ hay làm tình đứng trong các ngõ hẻm tối tăm.
4. Gái trẻ hư: tuổi teen kiếm "tiền túi" sau giờ học mà cha mẹ không biết.
5. Gái đi bốt: Đi bốt cao bằng da láng bóng. là loại bạo dâm, để lại dấu vết tra tấn trên thân thể khách hàng của họ.
6. Gái tauentzien: đội gái mẹ-con ăn mặc sang trọng, thời trang, những kẻ cung cấp dịch vụ của họ cho đàn ông muốn chơi 3 threesomes.
7. Gái chửa: phụ nữ mang thai lớn chờ khách dưới đèn đượng (loại này đắt vì là dạng khiêu dâm đặc sản).
8. Gái tàn tật: loại xấu xí gớm ghiếc hay cụt chân tay, gù lưng, người lùn, và bị những dị tật khác nhau. Từ Đức phổ biến nhất gọi là Kies, hay tên khác là Steinhuren. [16]

Otto Dix, 3 gái điếm. Những gái mại dâm này sẵn sàng làm việc cá nhân hoặc tập thể.

Mại dâm trong nhà:
1. Chontes : gái mại dâm hạng thấp của Do Thái, chủ yếu là người Ba Lan, chờ khách của họ ở nhà ga.
2. Fohses (từ Pháp là "âm đạo") : gái thanh lịch người quảng cáo kín đáo trên báo và tạp chí như thợ đấm bóp và thợ móng tay chuyên nghiệp.
3. Bán hải ly: Những phụ nữ trẻ từ các gia đình tử tế, người làm việc nhà cao cấp vào chiều muộn và đầu buổi tối.
4. Gái đặt bàn: là loại đẹp làm hộ tống hay vệ xuất hiện tại các bàn tiệc đặt trước tại các hộp đêm sang trọng. Khách hàng phải giàu và đủ kiến thức để nói chuyện có văn hóa với dạng gái gọi cao cấp này cùng trứng cá muối và rượu sâm banh và gái sau đó mới bỏ mặt nạ trong buồng ngủ sang trọng.
5. Bạo dâm: gái đi bốt hoặc quần áo da, có dáng thể thao hay hoang dã, chuyên dùng đòn roi hay nhục hình khi làm tình. Chúng thường có trong các câu lạc bộ đêm đồng tính nữ nhưng cũng phục vụ cho đám nam giới lập dị.
6. Minettes (tiếng Pháp "nữ mèo"): gái gọi đặc biệt chuyên cho những cảnh  độc quyền cung cấp những cảnh quái dị, đóng cảnh nô lệ hay tình dục cưỡng bức. Họ làm việc trong các khách sạn hàng đầu.
7. Chủng ngựa: gái thông dâm, kẻ để mình bị đánh trong "phòng học" hay "ngục tù" bằng các dụng cụ tra tấn. Khách hàng được sàng lọc cẩn thận để chắc chắn rằng họ không đi quá xa.
8. Gái y tá: gái mại dâm trẻ em (12-16 tuổi), gọi như vậy vì bởi quy định như "thuốc" ở các hiệu thuốc. Tất cả các khách hàng cần phải nói đã mắc bệnh của mình bao năm (ví dụ 12),  mà không đề cập gì đến những gì bệnh đó, ngoài ra có thể yêu cầu màu sắc của viên thuốc mình ưa thích (ví dụ, màu đỏ). Sau đó được hộ tống đến một căn phòng nhỏ, nơi mà "thuốc" đang chờ khách: một gái 12 tuổi tóc đỏ.

Con Tưng nhà ta bắt chước Gái y tá Do Thái đây. Hàng đàn chó dại lao ra sủa em Tưng được quyền sáng tạo! em Tưng được quyền tiến thân! Sáng tạo cái gì hả chó dại? Tiến thân cái gì hả chó? Tiến thân làm điếm à? Mà quyền gì ngoài quyền làm chó của chúng mày!


9. Gái điện thoại: nay cũng gọi là gái gọi (thường được quảng cáo là "trinh nữ"), gái mại dâm trẻ đắt đỏ (tuổi 12-17) đặt hàng qua điện thoại như một bữa ăn đem đến; gái này đến cuộc hẹn bẵng xe limousine hoặc taxi. [17]

Luigi Barzini, trong cuốn hồi ký xã hội của mình “Những người Âu- The Europeans”, mô tả cảnh truy hoan trong Tingel-Tangels hay nhà thổ nhếch nhác tình dục thác loạn ở Berlin những năm 1920, Thời vàng son của Do Thái:

Tôi thấy chủ chứa đề nghị mọi thứ cho bất cứ ai: bé trai, bé gái, trai trẻ khỏe mạnh, phụ nữ dâm đãng, động vật. Câu chuyện không úp mở là một con ngỗng đực có táo tợn cắt cổ bạn trong từng khoảnh khắc ngây ngất cũng sẽ phải tạo cho bạn mọi sự rùng rợn – khi nó cho phép bạn thưởng thức kê gian, thú tính, đồng tính, làm tình với xác chết và ác dâm với một đòn. Quá nhà nghề, khi người ta có thể xơi con ngỗng sau đó. [18]

Tháng 10 năm 1923, khi một đô la Mỹ có thể mua 4,2 tỷ mark Đức và sáu xe cút kít của tiền giấy chỉ có thể mua một ổ bánh mì, người ta nói rằng "việc thổi kèn tinh tế nhất có được tại Berlin cũng không bao giờ phải tốn phí cho một du khách Mỹ hơn 30 cent". [19]

Cảnh nhà thổ WEIMAR BERLIN. Erich Schutz, Raiding the Nacktlokal, 1923

"Cuộc sống về đêm ở Berlin, tôi nói, là thế giới mà chưa bao giờ thấy bất cứ điều gì giống như  thế!". Klaus Mann, con trai của tác giả Đức vĩ đại Thomas Mann, viết 1 cách mỉa mai. "Chúng tôi từng có một quân đội hạng nhất. Bây giờ chúng tôi có đồi trụy hạng nhất". [20]

Tác giả Đức Erich Kastner, viết về Weimar Berlin, là sự phản ánh trên bình diện bệnh tật linh hồn mà giờ đây đã tước mất niềm tự hào vốn có của thành phố: "Ở phía đông là tội phạm; trong trung tâm những kẻ lừa đảo thống trị; ở phía bắc sống trong cảnh nghèo khổ, ở phía tây thì dâm dục phóng đãng; và ở khắp mọi nơi – ngày tàn." [21].

Tác giả Do Thái Stephan Zweig có nhiều điều để nói về đồng tính, ông nói (1 cách bịa đặt) rằng ngay cả thời Rome cổ đại - có đến 14 trong số 15 hoàng đế La Mã đầu tiên là người đồng tính, nhưng mức độ đồi bại say rượu và vô liêm sỉ quần chúng chẳng có ở đâu kinh hoàng hơn ở Berlin thời cộng hòa Weimar:

Quán bar, các khu vui chơi giải trí, tiệm nhảy mọc lên như nấm. Dọc theo toàn bộ Kurfurstendamm là những gã nam son phấn lòe loẹt đi lại thơ thẩn, tất cả chúng không phải là hành nghề chuyên nghiệp; mọi nam học sinh muốn kiếm được một món tiền và trong các quán bar ánh sáng lờ mờ người ta có thể thấy các quan chức chính phủ và những gã thuộc giới tài chính có thể âu yếm tán tỉnh 1 tay thủy thủ say rượu nào đấy mà không cần phải xấu hổ. Thậm chí ngay cả Rome thời Suetonius cũng chưa bao giờ biết đến thác loạn như cái mớ hỗn độn đồi trụy Berlin, nơi hàng trăm gã trai ăn mặc như phụ nữ và hàng trăm phụ nữ đóng giả nam nhảy múa dưới mắt nhân từ của cảnh sát. Trong sự sụp đổ của mọi giá trị chỉ còn lại điên đảo. Các gái trẻ khoe khoang tự hào về sự hư hỏng của họ, đến 16 tuổi mà bị nghi ngờ còn trinh tiết sẽ là một sự ô nhục." [22].

Thành phố ăn chơi khủng khiếp Berlin của Weimar năm 1928

3. KẾT LUẬN: WEIMAR ĐỨC LÀ DIỄN TẬP CỞI VÁY CHO CUỘC CÁCH MẠNG TÌNH DỤC 1960 VỀ SAU

Ấn tượng của tôi, mặc dù tôi cũng có thể bị nhầm lẫn ở đây, là Weimar Đức có thể được xem như một cuộc vận hành thử nghiệm hoặc diễn tập cho cuộc cách mạng tình dục của những năm 1960, một cuộc cách mạng thái độ và hành vi đã làm rung chuyển nước Mỹ và sau đó lan rộng như một con vi rút đạo đức đến châu Âu và phần còn lại của thế giới.

Nhớ lại rằng đó là ở Đức trong thời kỳ Weimar năm 1923, chính xác là Viện Xã hội học (Institut für Sozialforschung) được lập tại Đại học Frankfurt. Nó được tài trợ bởi Do Thái Argentian là Felix Weil, thứ này sau trở thành trường phái Cultural Marxists - Frankfurt nổi tiếng. [23]

Tất cả các chúng nguyên bản là một bộ phận của Do Thái từ Habermas. Đám cách mạng Do Thái cách mạng nhằm mục đích kiểm soát toàn bộ xã hội bằng việc áp đặt quan điểm chủ nghĩa Mác của chúng lên phần còn lại của xã hội. Nó tự là hiển nhiên khi không có cách nào khác để có được sự kiểm soát xã hội với những giá trị đạo đức mạnh mẽ hơn là cách làm suy yếu những giá trị này. Công thức rất đơn giản: phá hủy các hệ thống đức tin mà trên nó xã hội được xây dựng, đặc biệt là tôn giáo và mã truyền thống của khuân phép và đức hạnh. Cổ xúy vô thần và triết lý tuyệt vọng. Đặt nó trong ngôn ngữ đơn giản hơn: biến người thành thú vật nếu muốn kiểm soát họ.

Đó là George Lukacs [25], một trong những gã sáng lập ra trường Frankfurt, kẻ kêu gọi "một nền văn hóa bi quan và một thế giới bị bỏ rơi bởi Thiên Chúa". [26] Và nó là một trong những tư tưởng cuồng tín nhất của chúng, Willi Munzenberg [27], kẻ đã nói rằng hắn muốn lật thế giới lộn ngược và biến cuộc sống thành giống như địa ngục trần gian. Chính xác lời hắn là thế này:

Chúng ta phải tổ chức đám trí thức và sử dụng chúng ĐỂ BIẾN NỀN VĂN MINH PHƯƠNG TÂY THÀNH HÔI THỐI! Chỉ sao đó, sau khi chúng đã LÀM HƯ HỎNG MỌI GIÁ TRỊ CỦA CHÚNG VÀ LÀM CHO CUỘC SỐNG LÀ KHÔNG THỂ, chúng ta mới có thể áp đặt chế độ độc tài của giai cấp vô sản. (hắn nhấn mạnh) [28]

Với đám trí thức Do Thái như thế này nắm quyền, chúng làm hết sức mình để thúc đẩy tình trạng hỗn loạn luân lý đạo đức và tạo ra một thảm họa Orwell, liệu có thấy lạ lùng rằng người Đức đã loạng choạng lao xuống con dốc trơn trượt và kết thúc ở nơi họ đã từng?

Ở Mỹ, chủ nghĩa văn hóa Marxists - Frankfurt ược áp dụng bằng một biến thể của kỹ thuật Weimar Do Thái, nhưng được tinh chế và gọt dũa đến mức độ cao tân thời. Thời nay, chúng sử dụng chủ nghĩa đa văn hóa (multiculturalism) như một vũ khí hủy diệt hàng loạt để thêm nữa xói mòn đạo đức. Chúng làm ngập ngụa người nhập cư, hợp pháp cũng như bất hợp pháp. Chúng biến chủng tộc chống lại chủng tộc (thiết kế ra xung đột sắc tộc), cha mẹ chống con cái (cuộc tấn công vào quyền), và nữ chống nam (nữ quyền cấp tiến - feminism). Trên tất cả, chúng dạy dỗ các chủng tộc không-da trắng coi người da trắng là quỷ dữ vô độ: "là căn bệnh ung thư của lịch sử nhân loại", trích lời của ả Do Thái feminist Susan Sontag. [ 29 ]

Các ý kiến ​​trên là bị thừa nhận là gây tranh cãi và sẽ khơi gợi ra sự tức giận ở nhiều nơi. Đối với điều này tôi xin lỗi. Mục đích của tôi chỉ đơn giản là mang lại tiếng nói cho một nhận thức khẩn cấp và cần phổ biến rộng rãi. Không thể nói những gì mà nhiều người càng tin tưởng rõ ràng lại là không mong muốn.

Chúng học rằng cuộc cách mạng tình dục, để có thành công, phải là một quá trình chậm và dần dần. "Hình thức hiện đại của khuất phục", thứ trường Frankfurt đã học được, là "biểu lộ bằng êm dịu". [30] Weimar đã sụp đổ vì tốc độ đã quá điên cuồng. Dân chúng Đức đã nhận thức được họ đang bị hơ hỏng. Đó là căn bệnh tử vong. Họ đã vùng lên đạp đổ bè lũ Do Thái bệnh hoạn!

Làm xói mòn một quốc gia có hiệu quả chỉ khi phải đảm bảo rằng sự suy sụp thành thoái hóa là một quá trình rất chậm chạp và không thể nhận thấy, một bước rất nhỏ tại một thời điểm - cũng giống như muốn luộc chín một con ếch sống trong nồi, đưa nó vào trạng thái hôn mê tê liệt, nên đặt nó trong nước lạnh và đun sôi từ từ cho đến chết khi chậm nhất có thể. [31]

Vì sợ rằng sẽ bị buộc tội bài xích chủ nghỉa Do Thái bởi vai trò làm mục nát tình dục có hệ thống tình dục của người Đức dưới bàn tay các chủ nhân Do Thái - một ví dụ cổ điển của kỹ thuật xã hội được thực hành trên toàn bộ dân số, xin dẫn lời 1 học giả Do Thái nổi tiếng và được tôn trọng viết về thời Weimar làm những lời lẽ sau cùng, ông ta là tiến sĩ Manfred Reifer, và điều này viết trong một ấn phẩm Do Thái có uy tín :

Trong khi phần lớn quốc gia Đức đều đang nỗ lực cho việc bảo tồn các chủng tộc, Do Thái chúng ta đổ đầy các đường phố Đức bằng sự la lối om sòm của chúng ta. Chúng ta cung cấp cho báo chí các bài viết về chủ đề Giáng sinh và Phục sinh của mình và quản lý tín ngưỡng tôn giáo của mình theo cách chúng ta cho là phù hợp. Chúng ta chế nhạo những lý tưởng cao cả nhất của dân tộc Đức và báng bổ những chủ đề giữ gìn sự thiêng liêng" - tiến sĩ Manfred Reifer, trong tạp chí Do Thái Đức, Czernowitzer Allegemeine Zeitung, tháng 9 năm 1933

Cũng trong tháng những lời này được viết ra, tháng 9 năm 1933, Adolf Hitler lôi cổ toàn bộ dân Do Thái ra khỏi mọi vị trí ảnh hưởng đến các phương tiện truyền thông đại chúng: từ lĩnh vực văn học, nghệ thuật, âm nhạc, báo chí, điện ảnh, và giải trí bình dân nói chung [32]. Ảnh hưởng mà Do Thái đã tác động lên tâm lý Đức sẽ phải được xem xét thêm nữa, là đúng sai, hay nguy hại. Và Kulturbolschewismus, hay "văn hóa Bolshevik", đã biến thành một thuật ngữ xúc phạm đối với chính văn hóa Do Thái, đã trở thành đồng nghĩa với tình trạng hỗn loạn và suy đồi đạo đức tình dục.

* * *
Dân Do Thái vẫn thống trị ngành công nghiệp khiêu dâm tình dục trị giá hàng chục tỷ đô la cho đến tận ngày nay.

Không lạ khi Do Thái bị coi là con quỷ đến từ địa ngục, Satan phái đến để tiêu diệt loài người.

Xem thêm:

Heinrich Heine - nhà thơ và kẻ kích động

CUỘC CHIẾN VĂN HÓA CỘNG HÒA WEIMAR - DEUTSCH-JUDAIC KULTURKAMPF

Sự khởi đầu của Cộng hòa Weimar (1918-1933) ở Đức đặc trưng bởi sự nổi lên của Đảng Dân chủ Xã hội Đức (German Socialist Democratic Party -SPD) và các hoạt động cách mạng của những người “CS”. Hoàng đế Đức bỏ trốn khỏi đất nước, đế chế bị tả tơi kinh tế do cuộc đại chiến WW-I (1914-1918), quyền lực chính trị ở trong tình trạng hỗn độn. Đó là không phải cho đến khi có sự nổi lên của đảng CNXH quốc gia (National Socialism -NS) trong những năm 1930 lấy lại thế thượng phong ở Đức. Một ví dụ điển hình của sự thay đổi từ tả sang hữu này là thành phố Breslau (600 nghìn dân vào năm 1928), nơi SPD có được 51,19% số phiếu vào năm 1919 và NS nhận được 51,7% vào năm 1933. Câu hỏi đặt ra là làm thế nào cân bằng đã chuyển từ tả sang hữu và điều này có thể là kết quả của một cuộc đấu tranh giữ Judaic cách mạng và Đức dân tộc như thế nào.

Trường trung học kiểu Breslau

Trong hệ thống giáo dục Đức Trường này đã (và vẫn là) mức cao nhất của giáo dục trung học và là bước đệm cho đường vào trường đại học. Trường Breslau là 'vườn ươm' cho các tinh hoa văn hóa và chính trị Đức. Khoảng năm 1900 nó bị thống trị bởi văn hóa Kitô giáo và văn hóa dân tộc Đức ngày đó, hoàn toàn trái ngược với những ý tưởng quốc tế và chủ nghĩa hòa bình (pacifism) phổ biến ngày nay. Điều này không có nghĩa là nền văn hóa này đã không gặp chống đối, ít nhất là vì các trường trung học này không phải là thuần khiết Kitô Đức. Trong cả hai, những năm 1880 và 1900 hơn 30% số học sinh trong trường Breslau là người Judaic (Till van Rahden, Judaic and other Deutsch, p. 126). Một ví dụ nữa của quá nhiều đại diện Judaic trong giáo dục đại học là điều tra dân số năm 1879 cho thấy rằng mỗi 10.000 dân Tin Lành Berlin, 81 đã được giáo dục trung học; tỷ lệ Công Giáo là 22 và Judaic là 350. Ở Thượng Silesia, khu vực tiếp giáp với Breslau, tỷ lệ này là 81 Tin Lành, 19 Công giáo và 423 Judaic (A. Prinz, Judaicn im deutschen Wirtschaftsleben, p. 89).

Tại thời kỳ này, Judaic đại diện cho 5% dân số Breslau và là một nhóm có quan hệ chặt chẽ với tỷ lệ hôn nhân với Kitô hữu thấp (Till van Rahden, Judaicn und andere Breslauer, p. 150–152). Judaic đã không chỉ là một cộng đồng tôn giáo-dân tộc riêng biệt, nhưng cũng đặt tầm quan trọng của họ trong bầu cử đằng sau đảng tự do (liberal) địa phương (Till van Rahden, p. 248). Hệ thống đại biểu Phổ dựa trên điều tra dân số cho phép Judaic bầu cử có tầm quan trọng lớn hơn là lẽ ra họ có dựa trên cơ sở dân số thực tế, bởi vì người Judaic đã chiếm vị áp đảo trong ngành nghề mang lại thu nhập cao (Till van Rahden, p. 248–249). Ảnh hưởng chính trị này của Judaic được nhận thấy trong lĩnh vực giáo dục khi họ cố gắng để đánh tan sự thống trị Kitô giáo trong giáo dục bằng cách đề xuất bổ nhiệm giáo viên Judaic. Những nỗ lực này dẫn đến khiếu nại rằng "Judaic là không thích hợp để dạy dỗ con cái Cơ đốc giáo thành người Cơ đốc giáo Đức" (Till van Rahden, p. 248–249). Không có lệnh cấm chính thức về giáo viên Judaic, nhưng Judaic đã bị từ chối rộng rãi trong thực tế làm giáo viên và các giáo sư trong Đế chế Đức. Ở đây chúng ta có thể thấy sự vận hành của cơ chế tự bảo vệ văn hóa-chủng tộc chống lại một dân tộc thiểu số có tính tập thể cao.

Hội đồng trường

Sự thất bại và hậu quả phụ của việc Đế chế Đức bị đổ vỡ chứng tỏ là gây sốc cho người dân Đức. Hầu như qua một đêm, Đức đã trở thành một nước cộng hòa và đảng Dân chủ Xã hội chiếm lấy quyền lực. Để phá vỡ sự ảnh hưởng bảo thủ của giáo viên và các bậc cha mẹ trong giáo dục, Bộ trưởng Bộ Giáo dục SPD Konrad Haenisch quyết định, lúc hai tuần sau khi Kaiser từ nhiệm, thành lập Hội đồng đại diện học sinh. Bản chất lật đổ của biện pháp này được sáng tỏ bởi thực tế là "Hội đồng học sinh có thể chỉ định đại diện được uỷ quyền, qua mặt hiệu trưởng nhà trường và đội ngũ giáo viên tổ chức đối thoại với Bộ trưởng ở Berlin về việc làm thế nào để khắc phục tình trạng bất bình đẳng trong nhà trường cụ thể của họ, và thay đổi chính sách thanh niên ở các nước cộng hòa mới nói chung "( A. Donson, “The Teenagers’ Revolution”, Central European History 44, 2011, 420–446, 420). Haenisch cấm cầu nguyện và cắt giảm giảng dạy Kitô giáo, nhưng chỉ trích đối với luật lệ của cộng hòa mới đã bị cấm một cách công khai (H. Wegener, Das Joachimstalsche Gymansium, Berlin Story Verlag 2007, p. 109)

Tuy nhiên, nỗ lực này để cách mạng hóa học sinh không có tác dụng như ý định và thực sự, đã có phản kháng chống lại Cộng hòa Weimar giữa các học sinh trong trường trung học. Nó cũng có một hậu quả tác động phụ không mong muốn trong cuộc đụng độ giữa các học sinh theo dân tộc và theo cộng hòa, phe dân tộc rộng lớn trước đây chiếm thế áp đảo sau đó dần bị áp đảo bởi Judaic (Donson, p. 421). Như đã nói ở trên, người Judaic đã chiếm vị trí đông đảo trong Trường trung học ở các thành phố như Breslau, mà còn ở Berlin, nơi 25% dân số Judaic sinh sống ở Đức. Sự áp đảo của Judaic trở nên rõ ràng hơn khi chúng ta quan sát thấy chỉ có 8% dân số Đức được hưởng giáo dục trung học so với 59% trong số người Judaic. Phần lớn người Judaic chấp nhận trật tự cộng hòa mới vì nó loại bỏ các chướng ngại nghề nghiệp cuối cùng trong giáo dục và quản trị nhà nước. Cho đến năm 1918 cả hai lĩnh vực này hoàn toàn bị thống trị bởi những đàn ông Đức, khi phụ nữ Đức không được phép dạy con trai Đức cho đến năm 1916 (Donson, p. 423).

Văn hóa Weimar

Vòng tay ôm ấp chủ nghĩa cộng hòa của người Judaic không chỉ có các động cơ kinh tế-xã hội, mà còn bởi họ nhìn thấy nó như một cơ hội để đả phá chống Kitô giáo và văn hóa truyền thống Đức. Emily D. Bilski của Bảo tàng DT New York đã lập luận trong cuốn sách Berlin Metropolis của mình có tên: “DT và Văn hóa mới 1890-1918” (University of California Press, 1999) rằng Judaic là ưu việt và áp đảo trong tấn công tín ngưỡng(p. 21) và họ đã quyết liệt chống lại chủ nghĩa dân tộc (p. 82). Một ví dụ tuyệt vời là Magnus Hirschfeld, kẻ chủ trương không thành công "tự do tình dục" từ năm 1897, dưới nền tảng Cộng hòa Weimar hắn đã có cơ hội để thành lập Viện Khoa học tình dục vào năm 1919, thúc đẩy tất cả các loại hành vi tình dục đáng ghê tởm và khiêu dâm. Đó là một trong những trường đầu tiên bị giải tán tháng 3 năm 1933 khi CNXH quốc gia lên nắm quyền.

Richard Evans đã chỉ ra trong cuốn sách “Sự nổi lên của Đế chế thứ ba - The Coming of the Third Reich, Penguin 2004) rằng các đảng phái chủ đạo như Đảng Công giáo trung tâm đã xác định văn hóa của Judaic với CNXH, chủ nghĩa tự do (liberalism) và chủ nghĩa hiện đại (p. 30). Donald L. Niewyk đưa ra các con số thú vị trong cuốn sách “Người Judaic ở Weimar Đức - The Jews in Weimar Germany (Transaction Publishers 2001): khoảng năm 1919, Judaic chiếm đến 99% các nhóm sinh viên XHCN tại Đại học Frankfurt-am-Main và hơn một nửa số sinh viên Dân chủ Xã hội ở Berlin (p​​. 30). Trong cuốn sách gần đây “Weimar: Lịch sử văn hóa - Weimar: A Cultural History (Transactions Publishers 2011), Walter Laqueur nhấn mạnh tầm quan trọng ảnh hưởng của Judaic trong thời Cộng hòa Weimar: "Nếu không có Judaic sẽ không có 'Văn hóa Weimar'- từ phạm vi này tuyên bố anti-semites, của những ai ghét cay ghét đắng nền văn hóa đó là hợp lý. Họ đang ở vị trí hàng đầu của tất cả các phong trào cách mạng và phiêu lưu mới. Họ nổi bật trong số các nhà thơ chủ nghĩa biểu hiện (expressionist), trong số các nhà văn của những năm 1920, trong số các nhà sản xuất sân khấu, và trên tất cả, trong số các nhân vật hàng đầu của điện ảnh. Họ sở hữu các tờ báo trường phái liberal hàng đầu như Berliner Tageblatt, Vossische Zeitung và Frankfurter Zeitung, nhiều biên tập viên cũng là người Judaic. Nhiều nhà xuất bản tự do hàng đầu và tiên phong bị rơi vào tay… Nhiều nhà phê bình sân khấu hàng đầu là người Judaic, và họ thống trị ngành giải trí điện ảnh." (p. 73)

Xung đột trong Hội đồng trường

Hội đồng học sinh nói trên "gây ra sự chia rẽ sâu sắc giữa các học sinh Judaic và Đức. Sự sẵn sàng của học sinh Judaic để nắm lấy Hội đồng học sinh và tiến hành hùng biện cách mạng XHCN gây ra anti-Semitism trong số các học sinh dân tộc Đức. Laqueur nhận xét rằng Judaic càng ngày càng bị loại ra khỏi các câu lạc bộ sinh viên dân tộc trong giai đoạn này, cũng như ở các đại học thành phố Göttingen vào năm 1920 (p. 192). Ở trường trung học Bismarck Berlin, căng thẳng là rất cao do sự phân chia Đức-Judaic khi trường nàu nằm trong khu phố người Judaic chiếm hơn 13% dân số. Khi cậu bé Judaic Rothstein, làm chủ trì Hội đồng học sinh, bắt đầu chế nhạo quân đội Đức và các sĩ quan, đám học trò Judaic thường vỗ tay ầm ĩ trong khi các học sinh dân tộc Đức huýt sáo phản đối để biểu thị. Khi thủ lĩnh phe dân tộc, Kurt Eggers, yêu cầu một lời xin lỗi, Rothstein sa thải anh ta bằng một nụ cười khinh bỉ và bắt đầu xúi giục Hội đồng học sinh vẽ ra các tội lỗi của hoạt động phản cách mạng để chống lại Eggers. Eggers đã chán nản và đánh vào mặt Rothstein và vì thế đã bị hội đồng nhà trường kỷ luật (Donson, p. 432). Như hậu quả của những cuộc xung đột, những người như Eggers sẽ biến thành CNXH-quốc gia nghiệt ngã.

Trong trường trung học Helmholtz ở Berlin, học sinh dân tộc Đức phô trương cờ đế chế cũ của màu đen-trắng-đỏ thay vì màu đen-đỏ-vàng của cộng hòa mới và chiến đấu với các học sinh Judaic chống đối họ (Donson, p. 437). Trong tháng 11 năm 1919 hàng trăm học sinh từ trường Bismarck nói trên đã xuống đường để tỏ lòng tôn kính Field Marshall Von Hindenburg, họ la hét: "Đả đảo cờ Judaic! Đả đảo cộng hòa! Đế chế Đức muôn năm!" (Donson, p. 441). Các cuộc đụng độ như thế là phổ biến trong các trường trung học Đức giai đoạn 1918-1919 khi cuộc cách mạng đang quét khắp nước Đức. Donson thừa nhận trong bài báo của mình rằng "các sự cố phản ánh thế giới của người lớn, nơi Judaic là kẻ lãnh đạo trong cuộc cách mạng với số lượng không cân xứng với dân số của mình và phải đối mặt với anti-Semitism ngày càng tăng" (Donson, p. 432). Hơn nữa: "Trong số các nhóm của giới tinh hoa cánh hữu trong các trường trung học thời kỳ cách mạng, có niềm tin rằng Judaic là những kẻ phản bội có nguồn gốc không xa với một số nhận xét từ báo chí hoặc các đánh giá cũ. Thay vào đó, nó đã nuôi dưỡng những kinh nghiệm chính trị thực sự trong Hội đồng học sinh vào mùa đông và mùa xuân năm 1919". (Donson, p. 432-433).

Kết luận

Vai trò của Judaic trong việc định hình cái gọi là Cộng hòa Weimar (1918-1933) thường bị đánh giá thấp bởi dân số tương đối ít của họ. Có khoảng 550.000 người Judaic sinh sống ở Đức, chiếm ít hơn 1% tổng dân số. Cái làm cho Judaic có ảnh hưởng là đầu tư giáo dục cao cho con cái của họ bằng cách nhấn mạnh giáo dục. Sự áp đảo của Judaic ở giáo dục trung học và cao hơn đã dẫn đến áp đảo của Judaic trong lĩnh vực văn hóa, đặc biệt là tại các trung tâm văn hóa đô thị của Đức như Berlin, nơi hầu hết Judaic sinh sống. Bắt đầu từ những năm 1890, thứ văn hóa Judaic này đã bắt đầu hình thành để tạo ra phản văn hóa chống giáo hội và chủ nghĩa quốc tế để chống lại nước Đức Kitô giáo và dân tộc chủ nghĩa. Niewyk nhấn mạnh điều này trong (Judaic ở Weimar Đức - The Jews in Weimar Germany, Ibid): "Trong thực tế, một lượng lớn đáng ngạc nhiên trí thức Judaic đã thăng tiến lên vị trí hàng đầu trong đảng SPD. Đảng Dân chủ xã hội SPD, như là đảng của giai cấp công nhân, thiếu đào tạo phóng viên, tuyên truyền viên, và các đại diện quốc hội. Đó là lẽ đương nhiên khi người Judaic có giáo dục, chỉ là một phần của nhóm thiểu số đã bị tước đoạt hết quyền dưới chế độ quân chủ, cần phải bù đắp lại nhu cầu này với số lượng đáng kể". (p. 26).

Sau sự sụp đổ của Đế chế Đức, SPD lên cầm quyền và Judaic đã trở thành tinh hoa văn hóa mới của trật tự cộng hòa ở Berlin. Cộng hòa Weimar 1918-1933 không chỉ loại bỏ các rào cản cuối cùng chống lại ảnh hưởng của Judaic trong lĩnh vực chính trị, giáo dục và văn hóa, mà thể chế dân chủ của nó, thật trớ trêu, đã tạo đủ không gian sinh tồn cho cuộc đấu tranh chính trị- văn hóa chống lại cộng hòa mới mà phần lớn chiến đấu theo chiến tuyến sắc tộc: tinh thần cách mạng của Judaic đụng độ với tinh thần bảo thủ Đức. Sự áp đảo của Judaic ở giáo dục phổ thông giảm bớt cán cân chênh lệch giữa người Đức và người Judaic,biến các trường trung học ở thành phố như Berlin và Breslau thành hình ảnh phản chiếu của cuộc đấu tranh vũ trang ở Đức giữa cách mạng và bảo thủ trong thời kỳ 1918-1919. Đó là áp đảo của Judaic trong các phong trào cách mạng và lòng nhiệt thành của họ để phá hủy nền tảng chủ nghĩa quốc gia và Kitô giáo Đức, dẫn đến sự nổi lên của CNXH-quốc gia như một phản phong trào mang tính chủng tộc chống lại thống trị văn hóa Judaic. Tóm lại, Judaic đã tự biến mình và bị người Đức coi như một thế lực thù địch tấn công nền văn hóa mà hầu hết người Đức chấp nhận như truyền thống.

1000 năm qua, cuộc tấn công của Judaic vào đông Âu quê cũ, chưa bao giờ thành công. Cuộc chiến giữa thần Ánh sáng và Bóng tối đang tiếp tục!



Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

TẠI SAO MỸ KHÔNG CỨU VNCH VỤ HOÀNG SA 1974!


Tài liệu ngoại giao mật của Mỹ ngày 19 tháng 1 năm 1974, rõ rỉ từ Wikileaks phần nào giải thích thái độ Mỹ và tại sao họ không cứu VNCH, không can thiệp vào xung đột TQ đánh chiếm Hoàng Sa 1974.

1. Các xung đột quân sự ở Hoàng Sa có hậu quả rõ ràng ở một số lượng thương vong phía GVN (GVN - VNCH), với các báo cáo của VNCH 2 tàu chiến có thể bị chìm bởi các tên lửa Styx của PRC (TQ). CQ VNCH đã đề nghị chúng ta giúp đỡ tìm kiếm và cứu nạn. Tình hình là phức tạp bởi báo cáo về sự có mặt trên đảo Hoàng Sa (VNCH chiếm giữ) của nhân viên dân sự Mỹ thuộc Cơ quan tùy viên quốc phòng (Defense Attache Offices) ở Đà nẵng. Chúng tôi không biết tại sao anh ta lại ở đó.

2. Chúng tôi đã yêu cầu DoD (Bộ QP) chỉ thị cho Hải quân Mỹ đứng ngoài khu vực. Hai ngày trước (17 tháng 1), chúng tôi đã thảo luận tình hình với Đại sứ Martin qua điện thoại và nhấn mạnh lợi ích của chúng ta trong tình hình yên ổn. Chúng tôi đang cố để có nhiều thông tin hơn, kể cả bí mật.

3. Tuyên bố báo chí ở đây sẽ theo các đường lối sau:

- Chính phủ Mỹ (USG) không có vai trò trong các tuyên bố trái ngược đối với Hoàng Sa, nhưng rất mong muốn một giải pháp hòa bình cho cuộc tranh chấp.

- Chúng tôi hiểu rằng cả TQ và VNCH đã chiếm giữ các đảo khác nhau trong nhóm đảo Hoàng Sa một số năm. Chúng tôi không rõ hoàn cảnh mà trong đó xung đột hiện tại đã nổ ra.

- Lực lượng quân sự Mỹ không can thiệp.

4. Chúng tôi đang nói Đại sứ quán Sài Gòn khuyên VNCH làm các bước tối thiểu để bảo vệ mình và giải cứu các công dân của họ (và viên chức Mỹ của chúng ta), nhưng hãy làm những điều cần phải làm để tránh các xung đột trực tiếp xa hơn với các lực lượng TQ. Điều cuối cùng VNCH hay chúng ta cần vào lúc này là đối đầu TQ/VNCH trên quần đảo dẫn đến vai trò ít có lý lẽ hơn của TQ trong xung đột VN.

----

RUSH UNQUOTE RUSH

SECRET

NNN