Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Kolomoysky và mối liên quan đến Sổ số "Chiến thắng"

Công ty đảo Síp hóa ra lại là kẻ sáng lập Sổ số nhà nước – Nhà băng chống Nga của đầu sỏ tỷ phú Kolomoysky lại điều hành công ty này

Các đại diện của “Mặt trận nhân dân toàn Nga" (All-Russia People's Front ONF) đang có ý định giải quyết vụ Sổ số "Chiến thắng" được tổ chức trong cơ cấu của Bộ quốc phòng, nhưng theo dữ liệu có được, nó được sắp đặt quan công ty ngoại ở đảo Síp là "Sayklel Holdings Limited". Các đại diện của ONF đã có công văn gửi bộ trưởng Sergey Shoygu yêu cầu đưa sổ số ra khỏi công ty ngoại này.

Cho dù bộ trưởng trên thực tế không dính dánh gì đến hoạt động này nhưng sẽ phải xử lý ngay, nó là của ông cựu BT Serdyukov theo phái tân tự do đang bị cáo buộc tham nhũng, rửa tiền, tư hữu hóa làm thất thoát tài sản bộ QP và một loạt tội danh khác.

Vào năm 2011, khi còn là bộ trưởng QP, Anatoly Serdyukov đã tổ chức ra vụ sổ số này qua cục Xây dựng quốc phòng, với dự định chuyển một phần lợi nhuận hỗ trợ cho quân đội. Cùng năm, là công ty "Sayklel Holdings Limited" được đăng ký ở Síp. Sau khi bị cách chức, đã có nhưng điều tra về tài sản nhà nước và của ông bộ trưởng chuyển ra nước ngoài, nhưng vì lý do nào đấy, vụ sổ số này không bị đụng chạm đến.

Nghị sĩ DUMA Franz Klinzewitsch (của United Russia) lấy làm ngạc nhiên khi thu nhập của sổ số lại đến từ nước ngoài, do công ty đảo Síp sở hữu. Đặc biệt là khi nó mang tên Chiến thắngcủa bộ QP. Theo Klinzewitsch, ít nhất thì từ quan điểm đạo đức cũng là khó chấp nhận, cho dù là quân đội được ít tiền lợi tức sổ số hơn, nhưng sẽ là trung thực. Phó chủ tịch Ủy ban kinh tế của DUMA, Mikhail Yemelyanov cho rằng, Nga chỉ cần duy nhất một sổ số nhà nước. Theo ông, Nga có quá nhiều số số, thời Liên Xô có Số số thể thao (Спортлото) hay Bingo bán ở một số nước châu Âu, hiện có nhiều loại sổ số được cho là dành cho cựu chiến binh hay các cá nhân quân đội.

Theo thông tin công khai, quĩ giải thướng chiếm 90% doanh thu. Theo kế hoạch tổ chức, lợi nhuận từ sổ số được sử dụng cho "Chiến lược phát triển xã hội của lực lượng quân đội Nga trong thời kỳ đến 2020” và được phê chuẩn từ 2008.

Theo thông tin có được, số số "Chiến thắng" trao quyền tổ chức cho tư nhân theo kiểu Pháp. Bất cứ ai cũng có thể ghi danh và chơi sổ số trực tuyến. Theo ONF, điều này bị cấm bởi “Luật cờ bạc”.

Nhưng đây cũng chưa phải là bê bối đầu tiên, tháng 7-2013, Văn phòng công tố St. Petersburg tiến hành thanh tra và kết luận: Hoạt động sổ số “Chiến thắng” là trái với “Luật sổ số”, còn giám đốc điều hành sổ số thì tuyên rằng không chấp nhận bị vi phạm pháp luật và các nhân viên công tố đơn giản là không hiểu biết gì về thủ tục tiến hành số số.

Điều đặc biệt, số số "Chiến thắng" lại hoạt động thông qua ngân hàng Ukraina "Privat-bank”. Ngân hàng này của đầu sỏ Igor Kolomoysky và có tiếng chống Nga, hoạt động rửa tiền và cấp vốn cho bọn khủng bố. Kolomoysky được bổ nhiệm làm thống đốc Dnepropetrovsk vào tháng 3 thì tháng 4 hắn tuyên bố trao thưởng cho bất cứ ai bắt được "kẻ phá hoại Moscovit".

Vì vụ treo thưởng bắt người, văn phòng "Privat-bank" của đầu sỏ Kolomoysky ở Donetsk bị đột nhập và phải đóng cửa.


Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

7 nguyên nhân Mỹ thất bại ở Việt Nam

Ngày 15-1-1973 quân đội Mỹ và các đồng minh chấm dứt hoạt động chiến tranh ở Việt Nam. Hòa bình đạt được là do kết quả đàm phán kéo dài nhiều năm ở Paris mà qua đó các bên tham gia đã đạt được thỏa thuận. Ngày 27-1-1973, Hiệp định hòa bình được ký kết, kể từ khi trực tiếp can thiệp vào VN năm 1965, quân đội Mỹ đã rút quân sau khi để lại tổn thất 58 nghìn sinh mạng.
Cho đến tận ngày nay, người Mỹ và đặc biệt là các nhà sử học Mỹ vẫn còn đang tranh cãi mơ hồ lẫn lộn trước câu hỏi: “Tại sao người Mỹ lại thất bại cuộc chiến tranh này trong khi họ không hề thua một trận đánh nào?”

Sau đây là tổng hợp của tác giả Nga Nikolay Grishchenko về một số ý kiến và quan điểm đáng chú ý nhất về nguyên nhân thất bại của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam:

1. Địa ngục rừng xanh. Binh lính và sĩ quan Mỹ được gọi vào chiến tranh Việt Nam. Dù có sức mạnh lấn át nhưng họ không được chuẩn bị để chiến thắng trước các lực lượng du kích (năm 1968 Mỹ có 540 nghìn binh lính ở VN). Ngay cả thảm bom 6,7 triệu tấn mà máy bay Mỹ đã trút xuống VN, cũng không thể “đưa VN trở về thời kỳ đồ đá”. Do đó, mất mát và thiệt hại của quân đội Mỹ và đồng minh liên tục tăng lên. Sau các năm chinh chiến, người Mỹ đã thiệt mạng 58 nghìn binh lính, bị mất tích 2300 người và trên 150 nghìn người bị thương. Đó là còn chưa kể đến binh lính đánh thuê, thí dụ như người Puerto-Rica hay Nam Hàn tham gia trong quân đội Mỹ không được thống kê vào danh sách thiệt hại. Bất chấp một số hoạt động riêng lẻ thành công, TT Richard Nixon hiểu ra không thể nào giành được chiến thắng cuối cùng.



2. Sự mất tinh thần của binh lính Mỹ. Đào ngũ trong chiến tranh VN là hiện tượng phổ biến. Đủ để nói là tay đấm bốc hạng nặng Mỹ nổi tiếng Cassius Clay trên đỉnh cao sự nghiệp đã chuyển đạo Hồi và đổi tên thành Muhammad Ali để không phải đi lính. Vì việc này, anh ta bị tước hết tất cả các danh hiệu và bị cấm hành nghề hơn 3 năm. Sau chiến tranh, vào năm 1974, TT Gerald Ford đã tha bổng cho tất cả những người lẩn trốn và đào ngũ. Hơn 27 nghìn người được xá tội. Năm 1977, TT Jimmy Carter tha bổng cho những người đã trốn khỏi nước Mỹ để không bị bắt lính.

3. "Chúng tôi biết bom đạn, tên lửa của các ông sẽ cạn kiệt trước tinh thần chiến đấu của người lính chúng tôi," – cựu VC Cao Bảy nói với nhà sử học Mỹ, cựu binh chiến tranh Indochina David Hackforth. Ông nói thêm: "Đúng là, chúng tôi yếu hơn về vật chất, nhưng tinh thần chiến đấu của chúng tôi mạnh hơn các ông. Chiến tranh của chúng tôi là chính nghĩa, còn các ông thì không. Binh lính các ông biết điều đó, cũng như nhân dân Mỹ biết điều đó." Quan điểm này được nhà sử học Philip Davidson chia sẻ, ông viết: "Trải qua suốt cuộc chiến tranh, nước Mỹ suy nghĩ rất ít về hậu quả tâm lý, kinh tế, chính trị của các hành động quân sự của họ. Không ai quan tâm đến thiệt mạng của thường dân, đến những phá hoại không cần thiết, và đúng là cả 2 và những điều khác đã gây ra những hiệu ứng chính trị tiêu cực." 

4. Chiến tranh nhân dân. Phần lớn người VN đứng về phía du kích. Họ cung cấp cho du kích lương thực, tin tức tình hình, giúp tuyển quân và nhân công. Nghiên cứu của David Hekvort trích dẫn câu nói của Mao Trạch Đông: "dân là nước, quân là cá. Không có nước cá sẽ chết". Còn nhà sử học Mỹ Philipp Davidson viết: "Chiến lược chiến tranh cách mạng - giải phóng của họ có yếu tố đoàn kết và chất kết dính CS ngay từ đầu. Không có chiến lược này, chiến thắng của CNCS là không thể. Chiến tranh VN cần được nhìn nhận qua lăng kính chiến lược chiến tranh nhân dân, đó không phải là vấn đề sức mạnh con người hay kỹ thuật, những điều như thế không liên quan đến vấn đề.”


5. Chuyên nghiệp chống nghiệp dư. Binh lính và sĩ quan VN được chuẩn bị tốt hơn người Mỹ cho cuộc chiến tranh rừng rậm cũng như cho cuộc chiến tranh giải phóng Indochina kể từ WW-II. Đầu tiên là phát xít Nhật, rồi người Pháp, rồi người Mỹ là kẻ thù của họ. David Hekvort nhớ lại: "Ở M.H. tôi đã gặp đại tá L. L. và D. V. M (quân đội VN). Họ phục vụ gần 15 năm làm chỉ huy tiểu đoàn. – Trung bình chỉ huy tiểu đoàn hay sư đoàn Mỹ chỉ phục vụ ở VN 6 tháng. Ông L. và M. có thể so sánh với huấn luyện viên của đội bóng đá chuyên nghiệp chơi mọi mùa cho đến trận chung kết siêu giải, trong khi chỉ huy Mỹ là ông thầy giáo má hồng được đặt vào vị trí của huấn luyện viên chuyên nghiệp hy sinh vì danh vọng. Để trở thành tướng, “cầu thủ” của chúng ta phải liều mạng, làm chỉ huy tiểu đoàn ở VN trong vòng 6 tháng, và Mỹ đã thất bại".



6. Chống chiến tranh và tâm trạng xã hội Mỹ. Nước Mỹ bị rúng động bởi hàng trăm ngàn người biểu tình chống chiến tranh VN. Phong trào mới hippie xuất hiện trong giới trẻ phản đối chiến tranh. Đỉnh cao của phong trào đã trở thành cái gọi là "Cuộc diễu hành đến Nhà Trắng" vào tháng 10-1967, ở Washington tụ tập đến 100 nghìn thanh niên phản đối chiến tranh, và cũng như các cuộc phản đối trong khi họp đảng Dân chủ ở Chicago tháng 8-1968. Chỉ cần nhớ là để phản đối chiến tranh, John Lennon đã viết bài hát “Hãy làm thế giới thay đổi - Give to the World Chance". Nạn nghiện ma túy, tự tử, bỏ trốn tràn lan trong binh lính. Cựu chiến binh bị ám ảnh “Hội chứng Việt Nam” bởi thế mà hàng ngàn người đã tự tử. Trong tình cảnh như thế tiếp tục chiến tranh là vô nghĩa.





7. Sự giúp đỡ của Trung Quốc và Liên Xô. Trong khi nếu như các đồng chí Trung Quốc cung cấp sự trợ giúp kinh tế quan trọng và nhân lực, thì Liên Xô cung cấp cho VN hầu hết vũ khí của họ. Tính toán sơ bộ, giúp đỡ của Liên Xô khoảng 8-15 tỷ USD trong khi chi tiêu tài chính của Mỹ vào chiến tranh, theo cách tính hiện nay đã vượt quá 1000 tỷ USD. Ngoài vũ khí, Liên Xô còn gửi chuyên gia đến VN. Từ tháng 7-1965 đến cuối năm 1974 là 6,5 nghìn sĩ quan và hơn 4,5 nghìn quân nhân tham gia vào các hoạt động, đào tạo huấn luyện hơn 10 nghìn người.

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Một ví dụ về “Tự do báo chí” xứ Huê Kỳ!

Trong khi dạy dỗ các quốc gia khác về “tự do báo chí” thì Mỹ lại tự mình làm tấm gương tồi tệ về tự do báo chí.

Sharyl Attkisson, phóng viên điều tra hàng đầu của CBS: phải ra đi, từ chức, trôi nổi, không chỗ làm, bị coi là kẻ ngoài cuộc, đào ngũ, phản bội, lập dị và bị nghiền nát bởi búa rìu dư luận... sau những phóng sự điều tra đình đám vạch trần giấu giếm che đậy của truyền thông Mỹ.

Vì đâu nên nỗi? Chỉ vì Sharyl Attkisson dám nói thật và trở nên nguy hiểm đối với công chúng Mỹ. Ví dụ, chính Attkisson đã phơi bày tất cả những gì chính quyền Obama che đậy trong vụ bê bối Benghazi dẫn đến lãnh sự quán và nhà ngoại giao Mỹ bị quân phiến loạn làm nhục và giết chết. Các ông chủ ở hãng tin CBS đã bắt cô câm miệng.

Mấu chốt chính là anh em nhà Rhodes cố vấn an ninh trong chính quyền Obama và cũng làm chủ tịch hãng tin CBS.

Ben Rhodes làm phó cố vấn an ninh quốc gia cho Obama và được giao viết các bài phát biểu cho ông ta. Vào tháng 9 năm 2012, Ben là "công cụ" trong việc thay đổi câu chuyện của Nhà Trắng  về những gì đã xảy ra ở Benghazi (theo ABC News).

Còn David  Rhodes là chủ tịch của CBS News, nơi Attkisson làm việc và điều tra những giấu giếm trong vụ Benghazi.

Máy tính của Attkisson bị đột nhập, nhà mạng thừa nhận điều này và nói “họ đang điều tra” và vẫn đang điều tra. Kẻ nào đã làm điều này? CBS? Nhà Trắng? NSA?

Ngoài vụ Benghazi, Attkisson còn có những phóng sự điều tra khác được đánh giá cao, năm 2009, Attkisson công kích dịch Cúm Heo (Swine Flu) và phát hiện ra rằng CDC (Centers for Disease Control and Prevention), nơi được giao nhiệm vụ theo dõi số lượng các trường hợp bùng phát cúm, đã giấu diếm điều gì đó.

Không chỉ có vậy, CDC cố tình thổi phồng mức độ nguy hiểm của Swine Flu trong khi chẳng có cách gì đo lường tác động thực sự của nó.

Tiến sĩ Peter Doshi, rất lâu sau khi toàn bộ dịch cúm qua đi, đã viết một bài báo cho Tạp chí y học Anh, trong đó ông ngờ vực hàng trăm ngàn mẫu bệnh phẩm bị cho là có chuẩn đoán cúm gửi đến phòng thí nghiệm để phân tích, và thực sự chỉ có khoảng 16% các mẫu là dương tính với bệnh cúm.

Điều đó có nghĩa là, rất tức cười, hầu hết những người bị cho là mắc cúm lợn không được bảo vệ bởi bất kỳ loại vắc-xin cúm nào, thậm chí với giả định rằng vắc-xin này rất hữu dụng và hiệu quả ... bởi vì đơn giản là họ không bị mắc cúm lợn.

Attkisson đã viết từ sớm về phát hiện của tiến sĩ Doshi, và đó là lý do tại sao CDC đã buộc phải dừng tính đếm các trường hợp bị cúm lợn.

Sự việc lộ ra, một số lượng lớn những người đã được chẩn đoán mắc cúm lợn thực ra không có bất kỳ loại cúm nào cả.

Nhưng câu chuyện của Attkisson làm các ông chủ CBS bực bội. Cho dù nó là quả bom thực sự nổ tung trước công chúng Mỹ.

Đó là bài báo trên CBS News tháng 4-2011, "Vắc xin và bệnh tự kỷ: một đánh giá khoa học mới". Cô đập tan quan điểm cho rằng mối liên quan vắc xin-tự kỷ là một vấn đề chết chóc. Nó gần như là một vụ nổi loạn trên truyền thông, khi giới này cho rằng họ có nghĩa vụ phải đối xử với vắc-xin, tất cả các loại vắc-xin, như lễ vật linh thiêng của Cartel dược phẩm. Phải ca ngợi các tập đoàn dược, phải cúi đầu và không bao giờ được buộc tội họ làm hại bất cứ cái gì.

Sumner Redstone, chủ tịch điều hành của CBS, có món hời lớn đối với vắc-xin. Quỹ của ông ta tuyên rằng: "Đóng góp của Quỹ Sumner Redstone cho dự án giảm nghèo toàn cầu tăng lên $118 triệu trong cam kết đối với vắc xin..."

Cũng rõ là Attkisson đã giẫm lên chân Sumner Redstone, một cú nặng nề. Quỹ Redstone cũng đã quyên góp 1 triệu USD cho tổ chức từ thiện gọi là Autism Speaks, để hỗ trợ thử nghiệm di truyền chẩn đoán bệnh tự kỷ. Rõ ràng là quỹ từ thiện này không quan tâm đến việc khơi lại những tranh cãi về vắc-xin bệnh tự kỷ và phơi bày ra thực tế là họ chắc chắn có liên quan gì đó.

Liệu người nổi tiếng như Attkisson có về FOX News hay CNN để kiếm việc? Rõ ràng cái thứ truyền thông Fox và CNN đã quá bẩn như cái WC công cộng để Attkisson phải hạ mình. Tất nhiên vẫn còn những hãng khác, nhưng theo truyền thống, sẽ không có bất cứ kẻ nào dám chào đón những nạn nhân tai tiếng của truyền thông Mỹ như cô.


Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Zionism ở Pháp và lực lượng đối lập

Cuộc bầu cử thành phố đã diễn ra tại Pháp vào cuối tháng 3 và kết thúc với sự thất bại của phe XHCN và chiến thắng của cánh trung hữu. Đi tiên phong trong cuộc bầu cử là "Liên minh phong trào bình dân (UMP- Union for a Popular Movement party), nhận được 49% phiếu bầu, trong khi Đảng Xã hội của François Hollande chỉ được 42%. Mặt trận Quốc gia của Marine Le Pen đạt kết quả tốt nhất từ trước đến nay, thắng hơn một ngàn ghế hội đồng địa phương.

Bầu cử diễn ra trong bối cảnh tỷ lệ ủng hộ François Hollande tụt giảm. Nhiều nhà báo cho rằng cuộc bầu cử sẽ kéo theo từ chức của các ông Bộ trưởng nội các không được ưa nhất - Thủ tướng Jean-Marc Ayrault, Bộ trưởng Ngoại giao Laurent Fabius và Bộ trưởng Bộ Nội vụ Manuel Valls. Mong đợi của họ đã không chứng tỏ là đúng. Laurent Fabius vẫn tại vị, trong khi kẻ đáng ghét Manuel Valls lại trở thành thủ tướng. Như Marine Le Pen nói, Ayrault “đóng vai trò hy sinh cho kẻ khác”: người dân đã thay đổi, nhưng không phải là chính trị.

Người đứng đầu chính phủ đã được thay thế vào ngày 31 tháng 3, khi Hội Do Thái thế giới (WJC-World Jewish Congress) tự gọi mình là “cánh tay ngoại giao của người DT”, khai mạc ở Paris. Điều thú vị là các phương tiện truyền thông chính thống ở Pháp đã không đưa tin cuộc hội nghị của WJC. Thủ lĩnh hội, gồm cả David René de Rothschild và Hội đồng đại diện của Viện Do Thái Pháp (CRIF- French Jewish Institutions). Chủ tịch Roger Cukierman, công bố trên thông cáo báo chí của họ rằng họ chào đón Ttg mới Valls chiến đấu chống anti-Semitism, và xem xét tính hợp pháp của các biện pháp họ đã áp dụng để hạn chế tự do ngôn luận. François Hollande cũng đã có được đánh giá cao từ WJC, mà nhà mondialist nổi tiếng Jacques Attali, người đã tham dự hội nghị và được cho là cố vấn của Hà Lan, thấy nhiều hơn thỏa mãn.


Sự nhất trí như vậy một lần nữa khẳng định sự gần gũi của TT Pháp và Ttg mới của Pháp với lobby Zionist quốc tế. Manuel Valls đang đóng một vai trò đặc biệt quan trọng ở đây. Ông ta có liên hệ rộng với các tổ chức bao gồm không chỉ CRIF, cơ cấu lobby chính của Do Thái Pháp, mà còn với Ủy ban Do Thái Mỹ (AJC), Trung tâm Simon Wiesenthal, và tổ chức Zionist Mạng lưới lãnh đạo châu Âu (ELNET- European Leadership Network), được thành lập vào năm 2007 và lobby cho quyền lợi của giới thương gia Israel ở châu Âu.


ELNET đang chơi trò hung hăng chính trị. Nó đóng vai trò quyết định để Pháp chấp nhận vai trọ mạnh liên quan đến chương trình hạt nhân của Iran, ví dụ. Điều này đã được kể lại hồi tháng 12 trong tờ báo tuần của cộng đồng Do Thái California - The Jewish Journal bởi chủ tịch ELNET và một trong những người sáng lập của nó, doanh nhân Chicago Larry Hochberg - một nhân vật nổi bật trong lobby ủng hộ Israel ở Mỹ là AIPAC, cũng là cựu chủ tịch của Hiệp hội bạn bè của Lực lượng phòng vệ Israel. Ông ta viết rằng tổ chức của mình đã ảnh hưởng thành công đến các chính trị gia EU, và đã định hướng chính sách của Pháp đối với Israel có thể là do sự gần gũi giữa ELNET - Pháp và điện Elysee. Hàng năm, $1,5 triệu được trao cho chính trị gia Pháp được chọn bởi ELNET. Theo Hochberg, cuộc bầu cử năm 2011 để lựa chọn ứng cử viên tổng thống của Đảng XHCN, 1/3 số này đã được trao cho Hollande để giúp hắn ta đánh bại Martine Aubry, người không được ưa thích bởi Israel bởi quan điểm ủng hộ Palestine của mình. Kết quả là, báo chí Zionist Pháp đã ủng hộ Hollande trong nhiều năm. Bằng cách xác nhận ảnh hưởng của nó, Hochberg lưu ý rằng trong chuyến thăm của TT Pháp tới Israel tháng 11 năm 2013, ông ta đã được tháp tùng bởi giám đốc điều hành ELNET-Pháp, Arie Bensemhoun. Chủ tịch CRIF Roger Cukierman cũng là thành viên của ELNET-Pháp.

ELNET đang có ý đồ tiến cử các ứng cử viên của riêng mình vào cuộc bầu cử Nghị viện châu Âu tháng 5. Tháng 11 năm 2013, như một phần của Đối thoại chiến lược Pháp-Israel, được tổ chức kết hợp với Bộ Quốc phòng Pháp, ELNET-Pháp tổ chức một chuyến đi đến Israel và các vùng lãnh thổ Palestine cho các đại biểu Pháp từ đảng Xanh-sinh thái EU; nó cũng tài trợ chuyến đi cho một số nhà báo và các giảng viên đại học từ các tờ báo hàng đầu phương tiện truyền thông Pháp (Le Monde, Le Figaro, Marianne, Liberation, Le Point, Nouvel Observateur, L' Express, RFI, và BFM TV).

Manuel Valls là cựu Bộ trưởng Bộ Nội Pháp và bây giờ làm Ttg chính phủ Pháp, cũng dựa dẫm vào các tổ chức này.

Valls sinh năm 1962 trong một gia đình công giáo ở Barcelona. Ở tuổi 18, anh ta gia nhập đảng Xã hội Pháp, được xác định bởi phe cánh tự do của nó. Từ 1989-2002, là thành viên của Grand Orient de France (tổ chức Tam Điểm lớn nhất thế giới), và hiện đang là thành viên của tổ chức bán Tam Điểm Le Siècle, trong đó tập hợp các thành viên quyền lực nhất của giới cầm quyền Pháp. Năm 2008, Valls được mời tham dự hội nghị Bilderberg. Étienne Davignon, một thành viên Ban chỉ đạo của Bilderberg, nói rằng hai loại người được mời dự các cuộc họp của nhóm: những ai đang nắm quyền mà rất nhiều thứ phụ thuộc vào người đó, và những ai mới chỉ là bắt đầu sự nghiệp của họ đã được coi là thăng tiến và đang có triển vọng. Valls đã được mời như là một nhân vật "thăng tiến và có triển vọng”; trong trường hợp hắn ta, nó đã được quyết định rằng sự hiện diện hắn ta tại một cuộc họp của Câu lạc bộ Bilderberg sẽ giúp hắn “mở mắt của mình với một số vấn đề”.

Ngày nay, Valls đang tập trung vào cuộc chiến cho chức tổng thống Pháp. Hắn là là một kẻ theo chủ trương Toàn cầu hóa trong quan điểm của mình và xa rời chủ nghĩa xã hội Pháp chính thống. Về các vấn đề kinh tế, hắn là kẻ tự do, còn với chính sách đối nội, hắn là kẻ ủng hộ các biện pháp khắc nghiệt để kiểm soát xã hội. Theo như quan điểm của hắn về chính sách đối ngoại có liên quan, hắn ủng hộ tuyệt đối với NATO, định hướng trục Washington-Tel Aviv, và  một cam kết tuyệt đối với Israel.


Mặc dù thực tế là chính vị trí của Valls đã chiếm được gần đây (Bộ trưởng Bộ Nội vụ, bao gồm cả trách nhiệm cống hiến) đòi hỏi phải tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc của chủ nghĩa thế tục, hắn chỉ tuân theo nguyên tắc này trong mối quan hệ với người Công giáo và Hồi giáo, trong khi làm hết sức mình để chứng tỏ ủng hộ vô điều kiện cộng đồng Do Thái ở Pháp. Kết quả là, hắn có quan hệ căng thẳng với cả hai cộng đồng Công giáo và Hồi giáo. Đánh giá tiêu cực của hắn về các cuộc biểu tình chống lại “hôn nhân cho tất cả”, cùng với sự lên án rõ ràng là muộn màng của hắn về hành động báng bổ của bọn Femen trong nhà thờ Công giáo, là xa rời truyền thống. Mặt khác, tuy nhiên, hắn có mối quan hệ vô cùng ấm áp với dân Do Thái của đất nước Pháp.


Tháng 6 năm 2011, khi còn là thị trưởng Évry, hắn tuyên bố: “Thông qua vợ tôi, tôi sẽ mãi mãi có mối liên kết với cả 2 cộng đồng Do Thái và Israel”. Tháng 3 năm 2012, tại cuộc họp đầu tiên của cộng đồng Do Thái Pháp, Valls gọi Israel là “trung tâm tinh thần cho người Do Thái trên khắp thế giới”, và vào tháng 4 năm đó, khi tham gia cuộc họp đầu tiên của Những người bạn Israel, hắn đã ký văn bản siêu Zionist "Điều lệ những người bạn Israel”.

Vào thời điểm đó, Valls hoan nghênh “một sự cộng sinh giữa Cộng hòa Pháp và Do Thái giáo”, lên án anti-Zionism, mà hắn ví như anti-Semitism và tuyên bố là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Tại một bữa tiệc năm mới của Do Thái vào năm 2012, khi đó, hắn tuyên bố rằng “Do Thái Pháp có thể mặc kippah của họ với niềm tự hào” và “các gắn kết vật lý của Do Thái Pháp với đất nước của họ rõ ràng là không thể ngăn cản sự đoàn kết của họ với đất nước Israel”. Đây là một sự tương phản sắc nét với các phát biểu, mà hắn nói về Hồi giáo, trong đó hắn chỉ ra sự cần thiết được coi là sự đúng đắn của một quốc gia và việc nghiêm cấm đeo khăn trùm đầu, mà điều đó mâu thuẫn với “nguyên tắc của chủ nghĩa thế tục”.



Valls có kết nối chặt chẽ với Ronald Lauder, chủ tịch WJC và là thành viên Đoàn Chủ tịch RJC. Tỷ phú Mỹ này, là cựu phó Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng về chính sách châu Âu và NATO trong nhiệm kỳ tổng thống Reagan, một trong những hóa thân xuất sắc nhất của trục Washington – Tel Aviv, nhà tài trợ của các cơ quan tình báo Israel, một đối thủ hăng hái phản đối công nhận Palestine tại Liên Hiệp Quốc. Vào tháng 2 năm 2013, trong một buổi tiếp tân tại điện Elysee cho các thành viên của Hội Do Thái Mỹ mà Valls cũng có mặt, François Hollande trao cho Ronald Lauder Bắc đẩu bội tinh (Legion of Honour) Pháp (nhớ là nó thuộc về hàng huy chương cao cấp nhất Pháp), một sự công nhận chính thức sự phục vụ nổi bật và đặc biệt với nước Pháp. Như De Gaulle nói, “Bắc đẩu bội tinh là sở hữu chung của tầng lớp thượng lưu đang sống”.

Valls cũng đã tham dự cuộc họp với Bộ trưởng Ngoại giao Israel Avigdor Lieberman, kẻ đã thăm Paris vào tháng 2 năm 2014 để nói chuyện về vấn đề Iran với người đồng cấp Pháp Fabius, cũng như các thành viên quốc hội và các nhà lãnh đạo cộng đồng Do Thái Pháp. Các phương tiện truyền thông ở Pháp không đưa tin về cuộc họp này.

“Trong cả hai nhiệm vụ hàng ngày của tôi và cuộc sống cá nhân của tôi”, Valls nói, “bất kể việc gì tôi làm, tôi cố gắng làm tất cả mọi thứ tôi có thể để viên đá khiêm nhường tôi sẽ đóng góp vào việc xây dựng Israel”. Sự phụ thuộc của hắn vào cấu trúc Zionist không phải chỉ là do mối liên hệ gia đình của mình. Kể từ tháng 5 năm 2011, Valls cùng với một số chính trị gia Pháp khác, đã tham gia vào Dự án “chương trình trao đổi”, một viện nghiên cứu thành lập năm 1982 bởi Ủy ban Do Thái Mỹ để lôi kéo các nhân vật của công chúng và chính trị gia khắp thế giới vào việc hình thành một hình ảnh tích cực của Israel. Để thực hiện điều này, các hội thảo giáo dục đặc biệt, các hội nghị và các chuyến thăm thú được tiến hành. AJC đã tổ chức các chuyến du lịch đến Israel trong hơn 30 năm qua, việc lựa chọn các nhân vật có ảnh hưởng từ giới chính trị, tài chính, văn hóa và báo chí, giúp họ hình thành mối quan hệ chặt chẽ giữa họ và sau đó thực hiện một chính sách phối hợp. Mỗi kẻ tham gia chương trình được biếu $5000 của AJC. Trớ trêu thay, Valls bắt đầu làm việc về chương trình này vào ngày 14 tháng 5, ngày mà Dominique Strauss- Kahn, kẻ trước đây là ứng cử viên chính của phe XHCN trong cuộc bầu cử tổng thống Pháp nhưng đã bị bỏ xa bởi Nikolas Sarkozy, và bị bắt tại New York.

Mối quan hệ chặt chẽ của Valls với Zionism cũng là kết quả của tình bạn 30 năm với Stéphane Fouks và Alain Bauer. Trước đây là một chuyên gia truyền thông và thành viên hội đồng quản trị CRIF, trong khi sau này là một nhà tội phạm học, bộ trưởng Bộ an ninh quốc gia dưới thời Sarkozy và cựu chủ nhân lớn của Grand Orient de France, hội cũng gần gũi CRIF và làm việc mật thiết với Mỹ và cơ quan tình báo Israel.

Bổ nhiệm Valls làm thủ tướng là phản ứng của giới cầm quyền Pháp với thách thức họ bị mất uy tín với xã hội Pháp, khi mà xã hội Pháp hầu như đã chối bỏ chương trình nghị sự của Hollande với chủ nghĩa xã hội biến tướng tại các cuộc bầu cử thành phố. Dấu vết duy nhất của chủ nghĩa xã hội là đảng của Hollande vẫn còn lại cái tên của nó, và không phải là ngẫu nhiên mà Valls cho rằng thuật ngữ "chủ nghĩa xã hội" bị loại bỏ hoàn toàn, vì nó liên quan đến thế kỷ 19.


Bổ nhiệm Valls làm thủ tướng đã phơi bày hoàn toàn bản chất của đảng XHCN Pháp. Valls là một Sarkozy cánh tả, một hóa thân mới của Clemenceau, kẻ mà người Pháp nhớ khi là “kẻ bị bắn bởi giai cấp công nhân”. Việc đầu tiên mà Ttg mới đã làm, là tổ chức cuộc gặp với Matthieu Pigasse, CEO của Lazard Pháp, để “nói chuyện về tương lai” của Pháp. Pigasse được cho là ông chủ của báo chí Pháp, là cựu phụ tá của Strauss-Kahn, gần gũi với Fabius khi ông ta làm thủ tướng và cuối cùng, đơn giản là một chủ ngân hàng lớn. Ngân hàng của ông ta trở thành kẻ đứng đầu trong các vụ sáp nhập và mua lại thị trường vào năm 2012, đóng một vai trò quan trọng trong việc tái cơ cấu nợ Hy Lạp.

Kết quả công việc của Valls trong vai trò bộ trưởng Nội vụ nói lên chính mình: từ 2012-2013 đã có một sự gia tăng 2,9% tình trạng bạo lực thân thể, tăng 10,4% bạo lực tình dục, tăng 3,5% tấn công vào tài sản (đốt xe hơi), tăng 9,3% các vụ cướp, tăng 10,3% các vụ giết người trả thù, tăng 14,5% hàng giả, tăng 8,4% cướp có vũ trang, tăng 10,2% buôn bán ma túy, và tăng 33,7% tấn công bằng bom.


Cả 2 đảng của François Hollande và của Nikolas Sarkozy hiện đang bảo vệ lợi ích của chính xác cùng một giới cầm quyền, các thành viên hàng đầu trong số đó được tham gia vào câu lạc bộ kín bán Tam điểm Le Siècle, nó hóa ra là một trong những chi nhánh của một mạng lưới xuyên quốc gia trong hoạt động trên toàn thế giới. Chúng ta không nên ngạc nhiên khi thấy sự phối hợp hành động của những kẻ mặt tiền cùng cả cánh tả và cánh hữu cho những lợi ích này. Chúng ta cũng không nên ngạc nhiên khi thấy sự ủng hộ nhiệt tình mà chính phủ Pháp-Do Thái dành cho chế độ phát xít Do Thái tại Kiev, hiện đang được cấp vốn bởi các nhà tài phiệt Israel...

Tuy nhiên, càng có sự phối hợp hành động của giới cai trị toàn cầu, càng có sự bắt đầu thức tỉnh của dân chúng để chống lại họ, lựa chọn những ai xung quanh mà họ tin tưởng và những ai có thể nói chuyện bằng ngôn ngữ mà người dân sẽ hiểu. Về phần mình, nhiều chính trị gia chuyên nghiệp ở phương Tây, đã nhận thức được tính chất nghiêm trọng của thí nghiệm xã hội toàn cầu hiện đang được tiến hành, hiện đang tạo ra sự chuyển biến rất đáng trông đợi từ công thức tư tưởng trừu tượng thành biểu thị cho lợi ích của dân chúng thực thụ. Đó là chính xác các lực lượng chính trị, mà châu Âu cần để được dẫn dắt.


Ở Pháp, về các lực lượng này có thể đề cập đến Mặt trận Quốc gia của Marine Le Pen (National Front), dấu vết di sản của cương lĩnh tư tưởng De Gaulle, và thấy sự hợp tác với Nga như là lựa chọn duy nhất trước cấu trúc siêu quốc gia của Liên minh châu Âu và quyền bá chủ Mỹ. Các lực lượng này cũng bao gồm Liên minh Cộng hòa đại chúng (UPR-Popular Republican Union), họ có khả năng trí tuệ đáng gờm khi từng hữu dựng và được thành lập bởi François Asselineau, một người theo chủ nghĩa De Gaull có học thức uyên bác và kiên định, người đã phát triển cương lĩnh khôi phục quốc gia Pháp. Vào ngày 19 tháng 3 năm nay, UPR công bố một bản báo cáo trong đó họ kêu gọi bộ trưởng Ngoại giao Fabius từ chức, Fabius đã có các hoạt động bị coi là hoàn toàn trái ngược với lợi ích của nước Pháp. “Từ rất sớm các hoạt động của ông ta - báo cáo cho biết - Fabius đã mắc các sai lầm ngoại giao với một tốc độ chưa từng chứng kiến ​​trong lịch sử nước ta... chính sách của ông ta, mà định hướng vào Mỹ, đã dẫn đến sự phá hoại của mỗi một trong số các lĩnh vực ngoại giao, đạo đức, lợi ích kinh tế và công nghiệp của Pháp. Nó bỏ qua luật pháp quốc tế. Việc thực hành liên tục tiêu chuẩn kép đã biến tiếng nói của Pháp thành tiếng nói đạo đức giả ít tầm quan trọng. Một trong số những thất bại nghiêm trọng nhất của Fabius bao gồm:

- Tình trạng bế tắc chính sách của ông ta về ngoại giao công nhận phe đối lập Syria, được tạo ra từ các nhóm khủng bố, đã dẫn đến Fabius công khai tuyên bố rằng ông ta muốn thấy cái chết của nhà lãnh đạo nước ngoài, tổng thống Syria, sử dụng từ ngữ xã hội đen trong quá trình này. Ông ta nói “Bashar al-Assad không phù hợp để bước trên mặt đất”.

- Việc sử dụng các biện pháp trừng phạt chống lại Iran của Pháp, mà trái ngược với quy định của WTO và lợi ích của ngành công nghiệp Pháp dưới sự phục tùng hoàn thành các chỉ dẫn của Obama.

- Thỏa thuận tham gia vào thị trường xuyên Đại tây dương lớn, làm phá hủy nền kinh tế Pháp.

- Không tương xứng và thiếu phản ứng đối với vụ bê bối công dân và các nhà lãnh đạo Pháp đã bị nghe trộm.

- Sự ủng hộ của Pháp với cuộc nổi dậy chống chính quyền hợp pháp Ukaine thực hiện theo quan điểm hoàn toàn của Mỹ và các tổ chức cực hữu vi phạm Điều 2 - Hiến chương Liên hợp quốc và Điều 11 Hiến pháp Ukraina.

- Liên quan đến điều này, Fabius đã tự tiện gặp gỡ dưới cái tên Pháp, công khai ủng hộ Oleh Tyahnybok - lãnh đạo của đảng Neo-Nazi Svoboda, bị xếp hạng tổ chức chống Do Thái nguy hiểm thứ 10 trong danh sách được biên soạn bởi Trung tâm Simon Wiesenthal.

- Từ chối, theo sai bảo của Washington, công nhận kết quả cuộc trưng cầu dân ý ở Crimea, dẫn đến sự suy thoái mối quan hệ giữa Pháp và Nga trong nhiều năm tới”.

Nguồn:
On Zionism in France and its Opposing Forces

О сионизме во Франции и силах противодействия ему

Xem thêm: